Bài viết

Câu chuyện về Ánh đèn bên chiến trận

Lâm Đồng17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp14 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không gian ấm cúng, đậm chất lịch sử của ngôi nhà cựu chiến binh Phạm Trí Liên, chúng tôi – những giáo viên trường THCS Nguyễn Du cùng các em học sinh – lặng người lắng nghe câu chuyện về một thời hoa lửa. Giọng nói run run nhưng đầy hào hùng của ông như đưa chúng tôi ngược dòng thời gian, trở về những năm tháng kháng chiến oanh liệt của dân tộc.

Câu chuyện bắt đầu vào mùa thu năm 1950, khi chàng trai Phạm Trí Liên tròn 20 tuổi đã xếp bút nghiên, hăng hái lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ông tham gia chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950, chiến đấu trên tuyến Cao Bằng – Lạng Sơn. Những đêm hành quân xuyên rừng, đối mặt với đạn pháo, bệnh tật và thiếu thốn đủ bề là những ký ức không thể nào quên. Ông kể về địa thế hiểm trở của con đường số 4, đoạn qua đèo Bông Lau - Lũng Phầy, nơi được coi là “cửa tử” của mọi thế trận phục kích. Với vai trò lính trinh sát, ông thường đi thực địa, chứng kiến cây cối um tùm, địa hình mấp mô, nơi quân ta đào công sự, chuẩn bị trận địa súng cối, bazooka để vây đánh địch. Chiến thắng Biên giới 1950 đã làm phá sản kế hoạch của thực dân Pháp, khai thông đường biên giới Việt - Trung, phá thế kìm kẹp đối với căn cứ địa Việt Bắc.

Sau chiến thắng Biên giới, ông Liên tiếp tục tham gia tiếp tế cho các chiến dịch khác như Hoàng Hoa Thám, Hà Nam Ninh. Đến đầu năm 1954, khi Pháp xây dựng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, ông lại lên đường ra trận. Ông hành quân lên lĩnh điểm cao, chiếm lĩnh trận địa dưới điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Giữ chức Trung đội phó, ông được giao nhiệm vụ bắn từ xa vào chiến trận của địch. Có những ngày, quân tiếp tế không tiếp cận được, ông phải ăn muối, uống nước sông, cả tiểu đội chia nhau từng nắm cơm, chai nước. Không may, trong một lần bắn pháo, ông bị thương nặng và phải vào nhà thương binh điều trị. Dù không thể trực tiếp cầm súng trên chiến trường, ông vẫn cùng các bác sĩ giúp chữa trị cho đồng đội và tiếp tục theo dõi quân địch, báo tin về trung đoàn. Ngày nghe tin quân ta chiến thắng, mọi mệt mỏi, đau đớn như tan biến, ông biết mình cuối cùng cũng có thể về bên gia đình.

Câu chuyện của ông Liên không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần kiên cường của một thế hệ. Những lời tâm sự nghẹn ngào của ông: “Các cháu, các con cứ nghe đấy, thấy đấy mà nhớ. Nhờ sự hy sinh của các anh nên mới có hòa bình hôm nay” đã chạm đến trái tim của mỗi chúng tôi, đặc biệt là các em học sinh. Đây là động lực để chúng tôi nỗ lực hơn nữa trong sự nghiệp trồng người, truyền đạt cho thế hệ trẻ tình yêu quê hương, đất nước và tinh thần phụng sự không bao giờ tắt.

Với vai trò là giáo viên, chúng tôi tin rằng những câu chuyện như của ông Phạm Trí Liên sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng con đường phía trước cho các em học sinh, giúp các em hiểu và trân trọng giá trị của hòa bình, từ đó nỗ lực học tập và rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn