câu chuyện về anh hùng dân tộc Ngô Văn Quyền
Lúc bấy giờ, đất nước ta đã trải qua hơn 1000 năm Bắc thuộc. Nhân dân phải chịu cảnh áp bức, bóc lột nặng nề. Các triều đại phương Bắc luôn tìm cách cai trị và đồng hóa dân tộc ta. Năm 937, biến cố lớn xảy ra khi tên phản thần Kiều Công Tiễn giết chết Dương Đình Nghệ để cướp quyền. Biết tin, Ngô Quyền vô cùng căm giận và quyết định đem quân tiêu diệt kẻ phản bội. Hoảng sợ trước sức mạnh của Ngô Quyền, Kiều Công Tiễn đã cầu cứu vua nước Nam Hán. Đây chính là thời khắc đất nước đứng trước nguy cơ bị xâm lược một lần nữa.
Vua Nam Hán sai con trai là Lưu Hoằng Tháo đem thủy quân sang xâm lược nước ta. Trước tình thế nguy cấp, Ngô Quyền bình tĩnh quan sát địa hình và phát hiện Sông Bạch Đằng có thủy triều lên xuống rất mạnh. Ông nghĩ ra một kế hoạch vô cùng thông minh:
+ Cho quân chặt những thân gỗ lớn
+ Vót nhọn đầu cọc
+ Bịt sắt ở đầu cọc
+ Cắm sâu xuống lòng sông nơi quân địch sẽ đi qua
Khi nước triều lên cao, những chiếc cọc bị che khuất dưới nước. Khi quân Nam Hán kéo vào, Ngô Quyền cho quân ra đánh rồi giả vờ thua chạy. Quân giặc tưởng thật nên hăng hái đuổi theo. Đúng lúc nước triều rút mạnh:
+ Hàng cọc nhọn trồi lên
+ Thuyền giặc bị đâm thủng
+ Quân địch rơi vào hỗn loạn
Ngô Quyền lập tức hạ lệnh tổng tấn công. Tiếng trống trận vang dội cả khúc sông. Quân ta từ hai bên bờ đánh ra dữ dội. Quân Nam Hán đại bại, Lưu Hoằng Tháo bị giết. Trận Bạch Đằng năm 938 đã đi vào lịch sử dân tộc như một chiến thắng oanh liệt. Năm 939, Ngô Quyền lên ngôi vua và chọn Cổ Loa làm kinh đô. Ông đã:
- Chấm dứt hơn 1000 năm Bắc thuộc
- Mở ra thời kỳ độc lập tự chủ lâu dài
- Khẳng định ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam
Năm 944, Ngô Quyền qua đời khi mới 46 tuổi. Sự ra đi của ông khiến đất nước rơi vào thời kỳ khó khăn, nhưng công lao của ông mãi mãi được nhân dân ghi nhớ. Ngày nay, nhân dân Việt Nam vẫn lập đền thờ và tưởng nhớ công lao của Ngô Quyền.
Ngô Quyền là tấm gương sáng về lòng yêu nước, sự thông minh và tinh thần chiến đấu anh dũng mà thế hệ trẻ hôm nay cần học tập và noi theo.



