Câu chuyện về anh hùng dân tộc Nguyễn Thiện Thuật
Câu chuyện về anh hùng dân tộc Nguyễn Thiện Thuật
Ngày ấy, vùng đất Hưng Yên còn ngập trong nỗi đau mất nước. Tiếng súng xâm lược của thực dân Pháp khiến bầu trời quê hương u ám, con người sống trong cảnh áp bức, khổ cực. Nhưng giữa lúc gian nguy ấy, một con người đã đứng dậy, mang trong tim ngọn lửa yêu nước cháy bỏng – đó là Nguyễn Thiện Thuật, hay còn gọi là Tán Thuật.
Ông sinh ra tại làng Xuân Dục, huyện Đường Hào. Từ nhỏ, Nguyễn Thiện Thuật đã nổi tiếng thông minh, cứng cỏi, giàu lòng thương dân. Khi trưởng thành, ông thi đỗ và ra làm quan cho triều đình. Nhưng càng chứng kiến cảnh nhân dân lầm than, ông càng đau xót. Và khi tiếng gọi cứu nước vang lên cùng phong trào Cần Vương, Nguyễn Thiện Thuật đã không ngần ngại từ bỏ quan lộc, khoác lên mình áo nghĩa quân, đứng về phía nhân dân.
Ông chọn Bãi Sậy – vùng lau sậy bạt ngàn, sình lầy hiểm trở – làm căn cứ. Dưới sự chỉ huy của ông, nghĩa quân được rèn luyện nghiêm ngặt, đoàn kết như anh em một nhà. Nguyễn Thiện Thuật không chỉ là vị tướng mưu lược mà còn là người cha, người anh luôn lo cho từng bữa ăn, sức khỏe của nghĩa sĩ. Ông hiểu rằng chỉ có tình thương yêu và niềm tin mới giúp họ vượt qua mọi gian khổ.
Những năm tháng chiến đấu gian truân bắt đầu… Nghĩa quân Bãi Sậy với chiến thuật du kích linh hoạt đã liên tiếp đánh trả quân Pháp. Nhiều trận đánh vang dội khiến kẻ thù điên cuồng nhưng bất lực. Lau sậy vẫn reo, dòng sông vẫn dạt dào và giữa thiên nhiên ấy, bóng người anh hùng Nguyễn Thiện Thuật như hòa vào non sông, kiên cường bất khuất.
Kẻ thù nhiều lần dụ dỗ ông đầu hàng, hứa hẹn quyền lợi, chức tước, nhưng Nguyễn Thiện Thuật kiên quyết từ chối. Đối với ông, độc lập của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân mới là điều thiêng liêng nhất. Dù cuối cùng phong trào gặp nhiều khó khăn, ông phải sang nước ngoài để tiếp tục hoạt động, nhưng ý chí của ông không bao giờ lụi tắt.
Năm tháng trôi qua, Nguyễn Thiện Thuật trút hơi thở cuối cùng nơi đất khách, mang theo nỗi nhớ thương quê hương. Thế nhưng, tên tuổi và công lao của ông mãi rạng ngời trong lòng dân tộc. Người dân Hưng Yên nói riêng và nhân dân cả nước nói chung vẫn luôn coi ông là biểu tượng của tinh thần yêu nước, lòng trung nghĩa và ý chí không khuất phục.
Nguyễn Thiện Thuật – Tán Thuật đã đi xa, nhưng câu chuyện về ông vẫn sống mãi. Ông là minh chứng rằng: khi Tổ quốc lâm nguy, những người con đất Việt sẵn sàng đứng lên, hiến dâng cả cuộc đời vì độc lập, tự do. Và ánh sáng từ tấm gương ấy vẫn luôn soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.


