Câu chuyện về anh hùng liệt sĩ Huỳnh Văn Quên
Có những dòng sông chảy qua chiều dài lịch sử, chứng kiến bao cuộc chia ly đầy nước mắt và những nỗi đau âm thầm gửi lại nơi lòng đất. Khi nhắc về “thời hoa lửa” -khoảng thời gian mà hàng triệu thanh niên Việt Nam gác lại tuổi xuân để lên đường bảo vệ Tổ quốc, tôi lại lặng người đi trước câu chuyện đầy xúc động về Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Một người con ưu tú của vùng đất giàu truyền thống cách mạng, một người lính đã nằm lại giữa mùa xuân Mậu Thân 1968 và chỉ vừa “trở về” với gia đình cùng đồng đội sau gần sáu mươi năm dài đẵng đẵng.
Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước tại vùng đất Vàm Cỏ (Tây Ninh). Gia đình anh là tấm gương hy sinh oanh liệt khi có tới ba thế hệ với 7 người con, người cháu ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Sinh ra trong cái nôi cách mạng, khi đất nước chìm trong tiếng bom đạn của chiến tranh chống Mỹ, người thanh niên Huỳnh Văn Quên đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, nhập ngũ vào tháng 3 năm 1966. Anh trở thành chiến sĩ thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 1 Long An (đơn vị 962).
“Thời hoa lửa” của anh Quên và các đồng đội là những ngày tháng bám trụ kiên cường, nếm mật nằm gai. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ chiến đấu tại khu vực cầu chữ Y (Sài Gòn) – một trong những trọng điểm giao tranh quyết liệt nhất. Giữa làn mưa bom bão đạn tung mặt đất và khói súng mịt mù, người tiểu đội phó 22 tuổi ấy đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn tràn đầy những ước mơ, gửi lại nơi chiến trường khốc liệt không chỉ tuổi thanh xuân dở dang mà còn cả lời hẹn ước chưa kịp trao trọn cho người thương nơi quê nhà.
Sau trận đánh ấy, sự khốc liệt của chiến tranh đã làm đứt đoạn mọi thông tin. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người thân và gia đình chỉ biết khóc thầm bên lá đơn báo tử, mỏi mòn đợi chờ một phép màu đưa anh trở về. Bàn thờ anh suốt hàng chục năm chỉ có một khoảng trống khắc khoải, không tấm ảnh, không hài cốt.
Thế nhưng, như một sự sắp đặt kỳ diệu của lịch sử và lòng biết ơn, phép màu đã đến. Khi khai quật và quy tập hài cốt tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng (TP. Hồ Chí Minh), các lực lượng chức năng đã phát hiện di vật của một người lính. Giữa lòng đất sâu sau gần 60 năm, mảnh giấy nhỏ khắc ghi tên “Huỳnh Văn Quên” cùng ký hiệu đơn vị vẫn còn nguyên vẹn như một lời khẳng định bất tử về danh tính của anh. Giây phút tên anh được xướng lên trên cầu truyền hình trực tiếp, hàng triệu trái tim đã vỡ òa. Anh Quên đã chính thức “trở về”, khép lại những tháng ngày lang bạt, lạnh lẽo nơi đất khách!
Hành trình của Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên là minh chứng xót xa nhưng vô cùng tự hào về cái giá của hai chữ “Hòa bình”. Anh ngã xuống khi mới 22 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Nhìn vào sự hy sinh cao cả ấy, thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay không khỏi giật mình soi lại bản thân. Chúng tôi được sống, được học tập dưới bầu trời tự do, được ôm ấp những ước mơ hoài hoài lớn lao..tất cả đều được đánh đổi bằng xương máu và cả nước mắt âm thầm của biết bao người mẹ, người vợ như gia đình anh.
Câu chuyện về Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên sẽ mãi là ngọn lửa thiêng nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi sống sao cho xứng đáng với quá khứ anh hùng được lấp đầy bằng máu xương. Noi theo tinh thần dấn thân của thế hệ đi trước, tôi tự hứa sẽ luôn rèn luyện đạo đức, nỗ lực hết mình trong học tập và đóng góp sức trẻ vào sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc ngày càng phồn vinh.
Xin kính cẩn cúi đầu trước anh linh Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên cùng hàng vạn anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì bình yên của Dân tộc!



