Bài viết

Câu chuyện về Anh hùng Liệt sĩ Võ Thị Sáu

Đà Nẵng26/12/2025Chi đoàn trường Tiểu học Bạch Đằng (Chi đoàn trường Tiểu học Bạch Đằng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1940, không khí kháng chiến ở Nam Bộ luôn căng như sợi dây đàn. Tiếng giày đinh của lính Pháp vang lên trên các con đường đất, những cuộc càn quét nối tiếp nhau từ chợ đến thôn xóm, và những tiếng kêu cứu của người dân bị áp bức nhiều khi lấn át cả tiếng sóng biển Đất Đỏ. Nhưng giữa sự tàn bạo và những lớp kìm kẹp ấy, phong trào cách mạng vẫn duy trì hoạt động bí mật. Người dân âm thầm tham gia, mỗi gia đình trở thành một điểm liên lạc nhỏ trong mạng lưới chống Pháp. Chính trong bối cảnh ấy, một cô gái trẻ bước vào con đường đấu tranh, và tên tuổi chị gắn liền với vùng đất này. Đó là Võ Thị Sáu – người chiến sĩ bắt đầu hoạt động khi chưa tròn mười lăm tuổi.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, trong một gia đình lao động. Tuổi thơ của chị gắn liền với những đợt ruồng bố của Pháp, nhiều đêm xóm làng phải tắt đèn và tìm nơi ẩn nấp để tránh lính tuần. Lớn lên trong bối cảnh đó, chị sớm tiếp xúc với lực lượng cách mạng địa phương. Khi phong trào bí mật tại Đất Đỏ phát triển mạnh, chị – lúc đó mới mười bốn tuổi – được giao nhiệm vụ tham gia lực lượng Công an xung phong.

Trong thời gian đầu hoạt động, Võ Thị Sáu đảm nhiệm việc liên lạc, theo dõi động tĩnh của địch và hỗ trợ các đội du kích. Vẻ ngoài nhỏ nhắn và nhanh nhẹn giúp chị dễ dàng di chuyển qua các khu vực bị kiểm soát. Có những ngày, chị đi bộ qua nhiều rẫy điều, bãi cát và đường làng để chuyển giấy tờ, thuốc men hoặc thông tin cần thiết. Nhờ sự gan dạ, chị dần được tin tưởng giao các nhiệm vụ quan trọng hơn.

Năm 1947, Võ Thị Sáu nhận nhiệm vụ theo dõi tên cai Cầu Hiền – một tay sai của Pháp nổi tiếng tàn độc tại khu vực Đất Đỏ. Sau khi xác định được thời điểm thuận lợi, chị tiếp cận hắn tại chợ Đất Đỏ và ném lựu đạn. Vụ nổ khiến Cầu Hiền bị thương nặng và buộc phải đưa về Sài Gòn chữa trị, không còn khả năng tiếp tục đàn áp phong trào. Đây là một trong những chiến công sớm nhất của chị.

Năm 1949, khi phong trào ở Đất Đỏ bị bọn chỉ điểm và mật thám kiểm soát gắt gao, Võ Thị Sáu được giao nhiệm vụ trừng trị tên chỉ điểm Tồn. Trong lúc hắn đi cùng nhóm lính tuần, chị ném lựu đạn vào vị trí của chúng. Tồn tử vong tại chỗ, một số lính bị thương. Từ sự kiện này, quân Pháp mở cuộc truy lùng rộng khắp và tên tuổi Võ Thị Sáu bị đưa vào danh sách truy nã.

Ngày 23 tháng 10 năm 1950, khi đang làm nhiệm vụ tại Tân Thành, chị bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Sau khi bị đưa về Sài Gòn, chị trải qua nhiều cuộc thẩm vấn nhưng không khai báo bất kỳ thông tin nào. Thực dân Pháp đưa chị ra tòa án binh và tuyên án tử hình, dù lúc ấy chị mới 17 tuổi.

Đầu năm 1951, Võ Thị Sáu bị chuyển ra nhà tù Côn Đảo. Tại đây, chị bị giam giữ trong điều kiện hà khắc, thường xuyên bị biệt giam và chịu sự canh phòng chặt chẽ. Các tư liệu lịch sử ghi lại rằng chị không ký giấy nhận tội, không hợp tác và luôn giữ thái độ kiên quyết, dù tuổi đời còn rất trẻ.

Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, nhà cầm quyền thực dân đưa Võ Thị Sáu đến pháp trường tại khu vực Hàng Keo, Côn Đảo. Chị không yêu cầu bịt mắt và đứng yên trước giờ xử bắn. Chị hy sinh ở tuổi 19. Thi hài được an táng tại nghĩa trang Hàng Dương.

Năm 1993, Nhà nước truy tặng Võ Thị Sáu danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, ghi nhận công lao của chị trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Những sự kiện trên là quá trình hoạt động, bị bắt và hy sinh của Anh hùng Liệt sĩ Võ Thị Sáu trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp tại Nam Bộ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn