Câu chuyện về Anh hùng LLVT Nguyễn Thị Chiên
Câu chuyện về Anh hùng LLVT Nguyễn Thị Chiên
Câu chuyện về Anh hùng LLVT Nguyễn Thị Chiên
Trên vùng đất Tiên Lữ – Hưng Yên, nơi những cánh đồng phù sa trải dài theo dòng sông Luộc, có một cô gái mang tên Nguyễn Thị Chiên. Sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước, Chiên từ nhỏ đã quen với hình ảnh cha mẹ và bà con quanh làng tham gia hoạt động chống giặc. Ngay từ thuở thiếu thời, cô đã bộc lộ bản tính nhanh nhẹn, can đảm và một tấm lòng sắt đá trước cảnh quê hương bị giày xéo bởi quân xâm lược.
Năm mười lăm tuổi, khi nhiều thiếu nữ còn đang quây quần bên khung cửi, Chiên đã xin tham gia đội du kích của xã. Những ngày đầu vào du kích, cô được giao nhiệm vụ liên lạc, trinh sát, dẫn đường cho bộ đội. Với sự gan dạ hiếm có, Chiên chèo đò băng qua những con lạch sâu, len lỏi giữa các trạm gác của địch để đưa thư, chuyển tin. Không ít lần cô phải đối mặt với tình huống hiểm nghèo: súng nổ ngay bên tai, ánh đèn pin lùng sục sát mặt nước, tiếng giày lính Pháp dẫm nện trên cầu phao. Nhưng Chiên vẫn bình tĩnh, giữ được từng mẩu tin, từng khẩu súng gửi cho bộ đội, chưa một lần khiến tổ chức phải lo lắng.
Càng tham gia chiến đấu, tài năng quân sự của Chiên càng bộc lộ rõ. Cô nhanh chóng trở thành một trong những xạ thủ giỏi nhất của đơn vị. Những lần phục kích ở ven làng, những trận đánh bất ngờ giữa đồng trống, tiếng súng của Nguyễn Thị Chiên luôn chính xác đến đáng kinh ngạc. Bọn địch khiếp sợ gọi cô là “con chim sẻ lửa của Tiên Lữ”. Chúng treo thưởng lớn để bắt sống hoặc tiêu diệt cô, nhưng Chiên vẫn như bóng, như mây – thoắt ẩn, thoắt hiện, vừa đánh giặc vừa kịp trở về dựng lại mái nhà cho mẹ, giúp bà con gặt lúa khi mùa về.
Một trong những trận đánh làm nên tên tuổi của chị diễn ra bên bờ sông Luộc. Hôm ấy, địch càn vào làng, lùng sục nhà cửa, bắt dân ra sân đình tra khảo. Chiên cùng đồng đội đã kịp ém quân trong lũy tre ven sông. Khi toán lính Pháp kéo đến, chị chờ đúng khoảnh khắc chúng sơ hở để nổ loạt đạn tiêu diệt tên chỉ huy, khiến cả đội quân hỗn loạn. Trận đánh ấy, du kích Tiên Lữ giữ được làng, bảo vệ được dân, còn bọn lính càn thì tháo chạy trong hoảng loạn. Nhiều người dân khi nhắc lại vẫn không quên dáng người nhỏ nhắn của Chiên đứng nơi đầu lũy, quyết đoán và rực sáng như ngọn đuốc giữa ban trưa.
Không chỉ giỏi đánh giặc, Nguyễn Thị Chiên còn giỏi vận động quần chúng. Cô đi từng ngõ, gõ từng nhà, khích lệ bà con góp gạo nuôi quân, dựng lại những căn nhà bị đốt, đào hầm bí mật che giấu cán bộ. Với nụ cười tươi và sự chân thành, cô đã kết nối cả làng thành một khối sắt đoàn kết, khiến quân địch dù đông nhưng không sao khuất phục được nhân dân nơi đây.
Năm 1952, trước những thành tích đặc biệt xuất sắc, Nguyễn Thị Chiên được chọn vào đoàn đại biểu của Quân đội nhân dân Việt Nam sang thăm Liên Xô. Chính tại Mát-xcơ-va, cô đã có vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh trực tiếp gắn Huân chương Chiến công hạng Nhất và phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân – trở thành nữ anh hùng đầu tiên của Quân đội ta trong kháng chiến chống Pháp.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, chị tiếp tục công tác, cống hiến thầm lặng cho quân đội và địa phương. Nhiều năm trôi qua, mái tóc Chiên bạc dần nhưng dáng vẻ rắn rỏi và đôi mắt sắc như ngày nào vẫn không thay đổi. Người dân quê hương vẫn gọi chị bằng cái tên thân thương: “chị Chiên du kích” – một người con gái của đồng bằng Bắc Bộ, của những ngày bão lửa, dám đứng lên bằng tất cả trái tim mình để bảo vệ Tổ quốc.
Cuộc đời Nguyễn Thị Chiên đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự kiên cường và đức hy sinh. Câu chuyện về chị là bản anh hùng ca lặng lẽ nhưng rực rỡ, để lại niềm tự hào sâu sắc cho quê hương và thế hệ mai sau.


