câu chuyện về Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Văn Được
câu chuyện về Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Văn Được
Mang trên vai quân hàm Thiếu tá với cương vị là Trung đoàn phó Trung đoàn 141, Sư 312, anh đã mưu trí, dũng cảm sử dụng vũ khí của địch để chỉ huy Trung đoàn cùng chiến đấu và đánh chiếm một số trọng điểm của địch ở căn cứ Lai Khê, tạo điều kiện cho các cánh quân của ta tiến vào giải phóng sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, Trung đoàn 141 Sư đoàn 312 nhận nhiệm vụ đánh chiếm căn cứ Phú Lợi, chốt chặn đường 13, 14, bao vây chia cắt và tiêu diệt Sư đoàn 5 – quân đội Sài Gòn, không cho chúng co cụm về Sài Gòn, tạo điều kiện cho các cánh quân thọc sâu của ta hoàn thành nhiệm vụ. Lúc này tại Lai Khê, Bộ Tư lệnh Sư đoàn 5 nguỵ đang họp bàn triển khai gấp kế hoạch phòng thủ thì bất ngờ pháo của Quân giải phóng bắn cấp tập vào.Trung đoàn 141 phối hợp với bộ đội địa phương nổ súng đánh chiếm các cứ điểm trọng yếu ở Lai Khê, thực hành việc chia cắt và cô lập Sư đoàn 5 nguỵ. Đồng chí Nguyễn Văn Được kể rằng, sau khi Sư 312 triển khai xong lực lượng bao vây căn cứ Lai Khê thì 8 giờ sáng hôm sau, Sư đoàn 5 nguỵ định rút về Sài Gòn nhưng bị ta chặng đánh quyết liệt buộc chúng phải quay lại cố thủ trong căn cứ. Ngày 28/4, ta dùng loa phóng thanh kêu gọi binh lính Sư đoàn 5 hạ vũ khí đầu hàng. Bị bao vây cô lập, toàn bộ sỹ quan và binh lính Sư 5 nguỵ cùng các lực lượng khác trong đơn vị bỏ vũ khí, kéo cờ trắng ra hàng.Tên Chuẩn tướng Lê Nguyên Vĩ ngoan cố, cuối cùng cũng phải tự sát.
Nói đến Nguyễn Văn Được, những người đồng đội từng chiến đấu cùng anh không khỏi cảm phục về sự mưu trí, táo bạo và quyết đoán trong chiến đấu cũng như phong cách chỉ huy của một sỹ quan trẻ.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo thuộc xã Hành Tín, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi với một tuổi thơ vô cùng gian khổ. Những người thân trong gia đình đều bị Pháp và Mỹ sát hại. Mồ côi cha mẹ, không nơi nương tựa, chưa đầy 10 tuổi, anh phải đi ở cho một gia đình địa chủ trong làng. Bị đánh đập và đối xử tàn nhẫn, không cam chịu nỗi uất hận, trong một lần đi chăn trâu về, anh mang theo một bãi phân trâu khô. Như thường lệ, anh chuẩn bị bữa tối cho gia đình chủ. Khi nồi cơm sắp chín, anh mở nắp đặt bãi phân trâu giữa nồi rồi đậy lại và từ giã ngôi nhà nơi anh đã từng chịu hàng trăm trận đòn roi và những ngày tháng đói khát. Ra đi mà không biết về đâu. Trong đầu anh lúc đó chỉ có một điều duy nhất đó là trả thù cho cha mẹ, anh chị và những người thân trong gia đình.
Gia nhập vào quân giải phóng khi mới 14 tuổi. Vì thế mà từ lúc ở Huyện đội Nghĩa Hành cho đến khi chuyển sang Tiểu đoàn 95, anh chỉ được giao nhiệm vụ làm liên lạc!
Có một lần, đơn vị anh đánh địch ở chợ Gồm- Phù Cát- Phù Mỹ- Bình Định, sau khi trận đánh kết thúc, trên đường quân ta rút quân, anh được nhận nhiệm vụ dẫn đường đưa Đại đội trưởng Tùng rời trận địa. Trên đường đi gặp máy bay Mỹ thả bom bi, nhanh như chớp, anh xô ngã Đại đội trưởng và nằm đè lên trên, bảo vệ Đại đội trưởng trở về căn cứ an toàn. Bị thương nhưng anh giấu cánh tay trái còn găm mảnh bom và xin trở lại tìm thương binh. Đang loay hoay tìm đồng đội, anh lại gặp một ụ súng của địch, với quả lựu đạn trong tay, anh tung vào cửa hầm rồi nhào vô cướp một khẩu AR15 bồi thêm mấy phát đạn nữa rồi mới chạy.
Với hành động đầy quả cảm xả thân để bảo vệ chỉ huy, anh chính thức được biên chế vào khẩu đội ĐKZ. Nhiều trận đánh diễn ra ác liệt như trận đánh chiếm căn cứ Trà Vinh, anh được giao nhiệm vụ tiêu diệt các lô cốt, mở đường cho bộ binh xung phong. Mặc dù bắn 3 loạt ĐKZ nhưng lô cốt địch vẫn chưa bị quét sạch, hoả lực của địch trong căn cứ vẫn nhả đạn như mưa vào đội hình của bộ binh ta, anh đã bàn với anh em là phải kéo nòng pháo chui vào trong hàng rào thì mới dập tắt được mấy ụ súng này. Nói xong, anh ôm khẩu AK trườn lên trước. Đến hàng rào thứ 3 thì một quả mìn nổ, 3 pháo thủ hy sinh. Một mình anh vừa kéo nòng pháo vừa cõng 4 quả đạn trườn lên tiếp. Nhìn thấy 2 ụ súng 12,7mm của địch đang khạc lửa, anh bình tĩnh nạp đạn vào nòng rồi đưa pháo lên vai nã đạn. Hai ổ hoả lực của địch lần lượt câm họng. Bộ binh của ta thừa thắng ồ ạt xông lên.
Sau trận đánh này, cùng với đội hình của đơn vị tham gia đánh bại Mỹ mở chiến dịch mùa khô 66- 67 tại Quảng Ngãi, Bình Định. Cuối năm 1967, được cấp trên cho đi học ở trường Sỹ quan Lục quân 1. Ra trường, với cương vị là Đại đội trưởng, anh đã chỉ huy nhiều trận đánh đầy thử thách. Trận đánh phá ở Núi Thép là một ví dụ điển hình. Được giao nhiệm vụ ở nhà nghiên cứu phương án cho trận đánh mới, còn đại đội anh phối hợp với Đại đội 5 và 7 đánh địch ở Phu Phựng, nhưng khi nghe máy bay địch quần đảo và đỗ quân, anh lập tức chạy lên Sở chỉ huy tiểu đoàn báo cáo. Gặp Trung đoàn trưởng ở đấy, anh xin phép được đánh địch ở Núi Thép. Trung đoàn trưởng do dự một lúc rồi gật đầu. Mặc dù chỉ còn 12 người ở nhà nhưng anh vẫn chia làm 3 mũi, mũi nào cũng có hoả lực mạnh. Tại đây, địch dùng ĐK, súng cối và các hoả lực mạnh bắn xối xả vào quân ta. Anh bị một mảnh đạn cối đâm vào bụng, máu thấm đẫm tấm áo quân phục. Anh nghiến răng buộc mối băng. Một đồng chí đi bên cạnh ghé lưng định cõng anh nhưng anh xua tay bảo: “ Cứ để tôi ở đây, cậu hãy về vị trí chuẩn bị xung phong đi”. Lúc này anh nén đau, cố gắng chạy theo đồng đội. Hoả lực địch bố trí theo thế chân kiềng bắn xối xả vào ta. Một chiến sỹ giữ B40 chạy bên anh bị trúng đạn. Tình thương đồng đội và lòng căm thù giặc làm anh quên đau. Anh nhặt khẩu súng đã lắp sẵn đạn bắn liền 3 phát. Ba bựng lửa liên tiếp trùm kín 3 hoả điểm của địch. Sau đó anh ngất đi vì máu ra quá nhiều, nhưng anh vẫn nghe rõ tiếng của Trung đoàn phó bên tai: “ Súng hết đạn thì lấy súng địch mà diệt địch! Phát huy truyền thống Đại đội Phan Đình Giót xông lên dứt điểm 3”. Khi cả ba điểm của Phu Phựng im tiếng súng, 78 xác chết của quân nguỵ Vàng Pao bày la liệt, trận đánh này góp phần rất lớn cho thắng lợi chung của quân ta.
Bốn năm làm nhiệm vụ Quốc tế giúp bạn, Nguyễn Văn Được đã đánh biết bao trận như thế. Cánh Đồng Chum- Xiêng Khoảng được giải phóng. Theo bước chân Sư đoàn Chiến thắng, anh có mặt ở các chiến dịch lớn như Quảng Trị năm 1972, đặc biệt là chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Từ năm 1961 đến 1975, trong lúc chiến đấu anh đã nhiều lần bị thương nặng nhưng vẫn quyết tâm chỉ huy cùng đồng đội tiêu diệt gần 800 tên địch. Riêng anh tiêu diệt và bắt sống trên 100 tên, phá huỷ và thu nhiều vũ khí của địch.
Nguyễn Văn Được được tặng thưởng 4 Huân chương Chiến công (một hạng nhất, 3 hạng ba).
Năm 1976 anh được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Hiện nay là Thượng tướng, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam.
Khẩu súng Carbin do Mỹ sản xuất mà anh đã thu được năm nào mặc dù đã không gắn với anh trong suốt hành trình đánh Mỹ nhưng đối với anh nó vô cùng ý nghĩa vì đã cùng anh tham gia vào trận đánh quyết định, chiến dịch cuối cùng để kết thúc 21 năm trường kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giành thắng lợi hoàn toàn. Sau khi đất nước giải phóng, anh đã giữ khẩu súng này như một vật kỷ niệm để nhớ về những ngày tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Ngày 5.10.2006 anh đã trao kỷ vật này cho Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Hiện nay khẩu súng đang được lưu giữ tại bảo tàng với số đăng ký là 10397/ K3-2536./.



