Khác

CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU

CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU

An Giang24/04/2026Phường Đoàn Chi Lăng (Phường Đoàn Chi Lăng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

La Văn Cầu (sinh 1932) là một sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam mang quân hàm Đại tá. Ông là một trong bảy người đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân tại Đại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc lần I. Ông nguyên là Ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ngay khi còn sống, La Văn Cầu đã được đặt tên cho trường học và đường phố ở Việt Nam. Sự nghiệp La Văn Cầu tên thật là Sầm Phúc Hướng, ông là người dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng (nay là xã Đình Phong, tỉnh Cao Bằng). Năm 1948, ông gia nhập Đại đội 671, một đơn vị địa phương Cao Bằng của quân đội Việt Minh (khi đó gọi là Quân đội Quốc gia Việt Nam, từ năm 1950 gọi là Quân đội nhân dân Việt Nam). La Văn Cầu được kết nạp Đảng Cộng sản Đông Dương vào năm 1950. Trong chiến tranh Đông Dương, từ năm 1948 đến năm 1952, La Văn Cầu đã tham gia chiến đấu 29 trận. Trận phục kích trên đường Bông Lau-Lũng Phầy ở Cao Bằng năm 1949, ông đã xung phong và một mình bắn chết lính Pháp trên xe tăng rồi nhảy lên xe đối phương dùng súng trên xe diệt thêm 10 lính Pháp nữa. Với nụ cười thân thiện, trang phục giản dị, trong căn nhà nhỏ nằm trên phố Tây Sơn, quận Đống Đa, Hà Nội, Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu đã kể cho chúng tôi nghe về những những năm tháng “nếm mật nằm gai” với đồng đội năm xưa trên chiến tuyến chống quân thù. Nhớ về những trận đánh năm xưa, Đại tá La Văn Cầu kể: “Tôi tham gia 2 chiến dịch lớn với tổng cộng hơn 25 trận đánh, trong đó trận đánh đồn Đông Khê trong Chiến dịch biên giới Thu - Đông từ ngày 16 đến 18.9.1950 là đáng nhớ nhất, bởi cánh tay phải của tôi vĩnh viễn nằm lại chiến trường”. Đại tá La Văn Cầu chia sẻ: "Tôi không bao giờ quên những năm tháng "nếm mật nằm gai" và luôn tự hào là anh bộ đội Cụ Hồ".

Tham gia trận đánh ấy, chiến sĩ La Văn Cầu được phân công làm Tổ trưởng Tổ bộc phá với nhiệm vụ phá hàng rào lô cốt của đối phương để mở đường cho đồng đội tiến lên. Trong quá trình chiến đấu, cánh tay phải bị thương lủng lẳng, vướng víu, vậy là ông nhờ đồng đội chặt giúp cánh tay để có thể tiếp tục ôm quả bộc phá nặng 12kg bằng tay trái, leo dốc, áp vào lô cốt giặc để phát nổ… hoàn thành nhiệm vụ được giao. Chiến tranh ác liệt, chiến sĩ La Văn Cầu đã phải gửi lại chiến trường một cánh tay phải. Nhưng điều này không làm giảm ý chí và nghị lực của người lính trong cuộc sống hàng ngày. Đại tá Cầu cho hay, ông vinh dự là một trong 7 người được Bác Hồ vinh danh trong phong trào thi đua ái quốc ở chiến khu Việt Bắc. Từ đó, trong chiến đấu cũng như thời bình ông luôn nghĩ rằng mình phải phấn đấu, giữ gìn, rèn luyện sức khỏe để để thấy non sông, đất nước phát triển ngày càng giàu đẹp hơn. Đại tá La Văn Cầu chia sẻ: “Trong tôi lúc nào cũng cảm thấy phấn khởi, tự hào. Bởi vì mình được làm một thành viên của lực lượng vũ trang nhân dân anh hùng. Cho tới bây giờ đã sắp bước sang tuổi 90, tôi vẫn không quên những ngày tháng đã cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Đó là thời kỳ, chúng tôi đã cùng quyết chiến, sẵn sàng hi sinh cả tính mạng mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước”. Trong thời gian dưỡng thương, La Văn Cầu tập trung học văn hóa và chính trị. Ông tiếp tục ở lại trong quân đội với công việc là cán bộ tuyên huấn, chuyên trách công tác thanh niên Năm 1983, ông Cầu được chuyển về Hà Nội do điều kiện gia đình rồi công tác tại Tổng cục Chính trị. Một thời gian sau, ông chuyển về Bảo tàng Quân đội làm công tác cán bộ. Ngày 1 tháng 8 năm 1996, La Văn Cầu nghỉ hưu theo chế độ. Sau khi về hưu, ông La Văn Cầu tham gia hoạt động Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ông đảm nhiệm chức vụ Ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Gia đình và cuộc sống La Văn Cầu nghỉ hưu tại phố Hoàng Quốc Việt, Hà Nội cùng gia đình. Ông có bốn người con gồm hai con trai, hai con gái và hiện có 6 cháu nội, ngoại. Giản dị giữa đời thường

Người anh hùng năm nào khi trở về đời thường luôn giản dị nhưng bằng cách nào đó vẫn luôn cố gắng đóng góp sức chung vì cộng đồng. Ông luôn thể hiện sự yêu đời, tinh thần Thủ đô Hà Nội xanh - sạch - đẹp bằng thực tế, nghĩa là “miệng nói tay làm”. “Ngày nay, khi đã về hưu, tuổi cao, sức yếu không còn làm được nhiều việc như ngày trước nữa, song ngày nào tồn tại trên trái đất này phải đóng góp gì đó có ích cho cộng đồng và gia đình. Ngay đơn giản như việc trở thành một chiến sỹ môi trường quét dọn ngõ xóm sạch sẽ, “sáng quét - chiều quét”, tôi cũng luôn sẵn sàng” – Đại tá Cầu nói. “Mình quét con đường, ngõ nhỏ để lúc nào cũng sạch sẽ. Không chỉ mình tôi, giờ đây có thêm những người hàng xóm cũng thường xuyên là những “chiến sỹ môi trường”. Nhiều người cùng tham gia vào bảo vệ môi trường để Thủ đô luôn được xanh – sạch – đẹp” – ông chia sẻ và cho biết thêm: “Riêng tôi, tôi luôn luôn có suy nghĩ và làm việc với tinh thần là giữ vững bản chất anh bộ đội Cụ Hồ không làm điều gì xấu đến cộng đồng, đến nhân dân dù chỉ là sợi tóc”. Đại tá La Văn Cầu trở về đời thường với những việc làm giản dị. Ảnh T.Vương Trong căn nhà nhỏ giờ đây, Đại tá La Văn Cầu đang sống cùng người vợ đã thành duyên năm xưa tại Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua và cán bộ phương mẫu toàn quốc năm 1952 ở Thái Nguyên. Ngày ấy, ông là bộ đội, bà là công nhân nhà máy giấy Nghệ An. Thế rồi gặp nhau, họ nên duyên số và chung sống hạnh phúc tới bây giờ. Nói về người vợ của mình, Đại tá Cầu niềm nở: “Bà nhà tôi tuyệt vời lắm. Tôi bây giờ được như thế này tất cả là nhờ bà nhà tôi hết cả đấy. Bà chăm tôi rất chu đáo, từng bữa ăn, giấc ngủ. Nhất là việc ăn uống, chỉ ăn được những món bà nhà tôi nấu, thấy ngon và hợp khẩu vị”. Chiến tranh đã lùi xa nhưng câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu trong thời chiến hay thời bình đã ngày càng tô thắm thêm truyền thống đáng tự hào của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Vinh danh Với các thành tích trong chiến đấu, ngày 19 tháng 5 năm 1952, La Văn Cầu được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, khi đó ông đang là tiểu đội phó thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316.

Cùng năm 1952, La Văn Cầu được trao tặng danh hiệu Anh hùng thi đua ái quốc theo Sắc lệnh số 107-SL ngày 10 tháng 8 năm 1952. Ông được phong hàm Đại tá từ năm 1985, và được tặng Huân chương Quân công, hạng nhì, hạng ba và Huân chương Kháng chiến hạng nhất. Cuộc đời của La Văn Cầu từng được đưa vào bài tập đọc của sách giáo khoa tiểu học ở Việt Nam. Tên ông được dùng để đặt cho nhiều trường học và một số con đường ở Thủ đô Hà Nội, ở phường Thắng Tam, thành phố Vũng Tàu, một con phố ở thành phố Nam Định và một khu phố ở thị trấn Nam Sách, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Ông là một trường hợp đặc biệt và hiếm có ở Việt Nam lẫn trên thế giới vì ngay khi còn đang sống đã được đặt tên đường. Theo ông Cầu, việc tên ông được dùng để đặt cho một con đường là một vinh dự. Nhưng bên cạnh đó, ông cũng băn khoăn vì nhiều người khi biết có đường phố mang tên ông, lại tưởng ông đã qua đời. Ông được vinh danh công dân thủ đô ưu tú năm 2019 tại Hội nghị biểu dương điển hình tiên tiến, người tốt, việc tốt tiêu biểu ngày 05 tháng 11 năm 2019.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn