Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU “Bản hùng ca từ cánh tay đã mất”

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc Việt Nam, La Văn Cầu gắn liền với hình ảnh bi tráng: người chiến sĩ tiếp tục chiến đấu sau khi cánh tay bị thương nặng và phải cắt bỏ ngay tại trận địa.

Cao Bằng13/08/2026Trường Đại học Nông Lâm - ĐHTN (Trường Đại học Nông Lâm - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU  “Bản hùng ca từ cánh tay đã mất”

Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, biết bao người con của dân tộc Việt Nam đã không tiếc tuổi xuân, sức lực và cả tính mạng để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ đã viết nên những trang sử hào hùng bằng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh. Trong số những tấm gương tiêu biểu ấy, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu là một hình ảnh đặc biệt xúc động. Câu chuyện về người chiến sĩ dân tộc Tày với cánh tay đã mất nhưng ý chí không bao giờ khuất phục mãi là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước.

La Văn Cầu sinh năm 1932 tại tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình người dân tộc Tày. Năm 1949, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tham gia bộ đội chủ lực, thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Đây là một trong những đơn vị chủ lực tinh nhuệ của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Từ những ngày đầu trong quân ngũ, người chiến sĩ trẻ La Văn Cầu đã mang trong mình lòng yêu nước và quyết tâm chiến đấu vì quê hương, đất nước.

Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới diễn ra với những trận đánh vô cùng ác liệt. Trong đó, trận Đông Khê ngày 16 tháng 9 là trận đánh then chốt mở màn chiến dịch. Đông Khê là một cứ điểm kiên cố của quân Pháp, được bảo vệ bằng hệ thống lô cốt, hàng rào dây thép gai và những bãi mìn dày đặc. Khi ấy, La Văn Cầu là tiểu đội phó và được giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ xung kích đánh chiếm lô cốt trung tâm.

Trận chiến diễn ra hết sức quyết liệt. Dưới làn đạn và sự chống trả dữ dội của quân địch, tổ xung kích vẫn dũng cảm tiến lên. Khi đã tiếp cận hàng rào cuối cùng, một quả mìn bất ngờ phát nổ. La Văn Cầu bị thương rất nặng ở cánh tay phải. Xương bị gãy, thịt dập nát, cánh tay gần như chỉ còn dính lại một phần. Đồng đội muốn đưa ông về tuyến sau để cứu chữa, nhưng ông nhất quyết không rời trận địa.

Trong hoàn cảnh hiểm nghèo ấy, điều La Văn Cầu nghĩ đến không phải là nỗi đau của bản thân mà là nhiệm vụ còn dang dở. Không thể tiếp tục cầm súng, ông vẫn quyết tâm phá hàng rào để mở đường cho đồng đội tiến lên. Ông yêu cầu đồng đội dùng lưỡi lê cắt bỏ phần cánh tay đã bị dập nát. Sau đó, bằng cánh tay còn lại, ông nhặt gói thuốc nổ và tiếp tục bò về phía trước. Với ý chí phi thường, ông hoàn thành nhiệm vụ phá rào, mở đường cho đơn vị xông lên tiêu diệt cứ điểm Đông Khê.

Hành động ấy đã trở thành một biểu tượng bất khuất của người lính Việt Nam. Trong giây phút mà con người bình thường có thể chỉ nghĩ đến sự sống của chính mình, La Văn Cầu lại đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên nỗi đau thể xác. Ông đã chiến đấu bằng một nghị lực mạnh mẽ đến phi thường, chứng minh rằng khi lòng yêu nước đủ lớn, con người có thể vượt qua những giới hạn tưởng như không thể vượt qua.

Sau chiến thắng Đông Khê, La Văn Cầu được chuyển về tuyến sau để điều trị. Khi tỉnh lại trên giường bệnh, cánh tay phải của ông đã không còn. Thế nhưng câu hỏi đầu tiên ông hỏi lại là: “Đồng đội tôi thế nào? Chúng ta thắng chưa?”. Câu hỏi ngắn gọn ấy khiến người nghe không khỏi xúc động. Nó cho thấy trong tâm trí người chiến sĩ trẻ, đồng đội và chiến thắng của quân đội quan trọng hơn nỗi đau, mất mát của bản thân.

Với chiến công đặc biệt xuất sắc, năm 1951, La Văn Cầu được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi mới 19 tuổi. Ông trở thành một trong những anh hùng trẻ tuổi tiêu biểu của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong những năm đầu của cuộc kháng chiến. Sau chiến tranh, dù chỉ còn một tay, ông vẫn tiếp tục công tác trong quân đội và các tổ chức đoàn thể, dành phần đời còn lại để cống hiến cho đất nước. Ông qua đời năm 2020 tại Hà Nội, nhưng hình ảnh và câu chuyện về ông vẫn còn sống mãi trong lòng các thế hệ người Việt Nam.

Câu chuyện về La Văn Cầu không chỉ kể lại một chiến công trong lịch sử mà còn giúp thế hệ hôm nay hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình và độc lập. Cánh tay của ông đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng ý chí, lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm của ông chưa bao giờ mất đi. Đó chính là sức mạnh giúp những người lính năm xưa vượt qua gian khổ, chiến đấu và hy sinh để đất nước có được ngày hôm nay.

Hành trình “Câu chuyện thời hoa lửa” vì thế không chỉ là hành trình tìm về quá khứ, mà còn là hành trình nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm đối với hiện tại và tương lai. La Văn Cầu và những người anh hùng như ông đã đánh đổi tuổi trẻ, máu xương, thậm chí một phần thân thể để bảo vệ Tổ quốc. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình càng cần biết trân trọng những hy sinh ấy, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng cố gắng xây dựng quê hương, đất nước.

Cánh tay đã mất của La Văn Cầu là dấu tích của chiến tranh, nhưng cũng là biểu tượng của một ý chí không bao giờ gục ngã. Câu chuyện về ông sẽ mãi nhắc chúng ta rằng: độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những con người đã dũng cảm hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn