CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU
CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU “Bản hùng ca từ cánh tay đã mất”

Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc Việt Nam,
La Văn Cầu gắn liền với hình ảnh bi tráng: người chiến sĩ tiếp tục chiến đấu sau khi cánh tay bị thương nặng và phải cắt bỏ ngay tại trận địa.
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình người dân tộc Tày. Năm 1949, ông tham gia bộ đội chủ lực, thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316, một trong những đơn vị chủ lực tinh nhuệ của Quân đội Nhân dân Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
Ngày 16 tháng 9 năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, trận đánh then chốt
mở màn là cứ điểm Đông Khê - một vị trí kiên cố được quân Pháp xây dựng với hệ thống lô cốt, hàng rào dây thép gai và bãi mìn dày đặc. La Văn Cầu khi đó là tiểu đội phó, được giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ xung kích đánh chiếm lô cốt trung tâm.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Khi tổ xung kích tiếp cận được hàng rào
cuối cùng, một quả mìn phát nổ. La Văn Cầu bị thương nặng ở cánh tay phải xương gãy, thịt dập nát, chỉ còn dính lại một phần. Đồng đội định đưa ông về tuyến sau nhưng ông nhất quyết không rời trận địa.
Không thể tiếp tục cầm súng, nhưng nhiệm vụ phá rào còn dang dở.
Trong giây phút sinh tử, ông yêu cầu đồng đội dùng lưỡi lê cắt bỏ phần cánh tay đã dập nát để có thể tiếp tục chiến đấu. Sau đó, ông nhặt gói thuốc nổ, bò tiếp lên phía trước, dùng tay còn lại hoàn thành nhiệm vụ phá rào, mở đường cho đơn vị xông lên tiêu diệt cứ điểm.
Sau chiến thắng Đông Khê, La Văn Cầu được chuyển về tuyến sau điều trị. Khi tỉnh dậy trên giường bệnh, cánh tay phải của ông đã không còn. Nhưng điều đầu tiên ông hỏi là: “Đồng đội tôi thế nào? Chúng ta thắng chưa?”
Với chiến công đặc biệt xuất sắc, năm 1951, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi mới 19 tuổi.
Ông là một trong những anh hùng trẻ tuổi của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong thời kỳ đầu kháng chiến.
Sau chiến tranh, La Văn Cầu tiếp tục công tác trong quân đội và các tổ chức
đoàn thể. Dù chỉ còn một tay, ông vẫn miệt mài cống hiến, trở thành tấm gương sáng cho nhiều thế hệ. Ông qua đời năm 2020 tại Hà Nội.
Hành trình "Câu chuyện thời hoa lửa" là để những tấm gương như La Văn Cầu sống mãi trong lòng dân tộc. Câu chuyện về cánh tay đã mất nhưng ý chí không bao giờ gục ngã ấy nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: độc lập hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của những con người dám hy sinh cả thân thể mình cho Tổ quốc.



