Bài viết

Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Trung Trực.

Câu chuyện viết về anh hùng Nguyễn Trung Trực.

Tây Ninh25/04/2026Nguyễn Thị Diễm Hương (Chi đoàn trường Tiểu học Long Hậu, Xã Cần Giuộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa”, vùng đất Long An chìm trong khói súng. Dòng sông Vàm Cỏ vẫn lặng lẽ trôi, nhưng hai bên bờ là những làng quê luôn sẵn sàng đứng lên giữ đất. Trong ký ức của người dân nơi đây, cái tên Nguyễn Trung Trực luôn được nhắc đến với niềm tự hào. Ông là người đã chỉ huy nghĩa quân chiến đấu kiên cường chống giặc, tiêu biểu với trận đánh đốt tàu trên sông, làm rung chuyển cả vùng.

Ở một xóm nhỏ ven sông, cậu bé tên Lành lớn lên trong những câu chuyện về ông. Cha của Lành từng tham gia nghĩa quân, thường kể: “Ông Nguyễn Trung Trực không chỉ giỏi đánh giặc, mà còn rất thương dân. Ông dạy rằng còn người Việt thì còn đất nước.” Một buổi chiều, giặc kéo về càn quét. Cả xóm hoảng loạn. Nhớ lời cha và tấm gương của vị anh hùng, Lành không bỏ chạy. Cậu nhanh chóng men theo bờ ruộng, vượt qua con rạch nhỏ để báo tin cho nghĩa quân đang ẩn nấp trong rừng tràm. Đường trơn, bùn lầy, chân đau rát, nhưng Lành vẫn cắn răng chạy. Trong đầu cậu chỉ vang lên hình ảnh Nguyễn Trung Trực hiên ngang giữa lửa đạn. Nhờ tin báo kịp thời, nghĩa quân chủ động mai phục, đẩy lùi cuộc càn quét, bảo vệ được dân làng. Đêm đó, ánh lửa bập bùng bên bờ sông. Người dân tụ họp, ánh mắt ai cũng rực lên niềm tin. Cha Lành đặt tay lên vai con, nói khẽ: “Con đã giữ được ngọn lửa mà ông Nguyễn Trung Trực truyền lại.”

Nhiều năm sau, khi đất nước thanh bình, Lành trở thành thầy giáo. Mỗi lần kể cho học sinh nghe về “thời hoa lửa”, thầy không quên nhắc đến Nguyễn Trung Trực – người đã thắp lên ngọn lửa yêu nước bất diệt trên mảnh đất Long An. Và thầy luôn dặn học trò: “Ngọn lửa ấy không chỉ có trong chiến tranh. Nó còn ở trong mỗi việc tốt, mỗi hành động yêu quê hương hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn