Câu chuyện về anh Kim Đồng
Kim Đồng (tên thật là Nông Văn Dền) là người đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Dưới đây là câu chuyện kể lại chuyến đi liên lạc lịch sử đầy quả cảm của anh.

Kim Đồng (tên thật là Nông Văn Dền) là người đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Dưới đây là câu chuyện kể lại chuyến đi liên lạc lịch sử đầy quả cảm của anh.Tiếng chim họa mi trong sương sớm
Nắng chưa lên, sương mù còn giăng dày đặc trên các bản làng ở Hà Quảng, Cao Bằng. Cậu bé Dền khoác chiếc túi chàm nhỏ lên vai, thoăn thoắt bước đi trên con đường mòn quen thuộc. Hôm nay, Dền có một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: dẫn đường cho một cán bộ cách mạng vượt qua vòng vây bủa vây dày đặc của thực dân Pháp để vào căn cứ.
Đi được một đoạn, Dền chợt khựng lại. Tai cậu cự nự nghe thấy tiếng động lạ từ phía bụi rậm bên đường. Bằng bản năng của một đứa trẻ lớn lên giữa núi rừng, và bằng sự nhạy bén của một người liên lạc mật, Dền biết có điều bất thường. Cậu giả vờ cúi xuống cột lại dây giày, mắt liếc nhanh qua kẽ lá.
Một toán lính dõng đang phục kích! Chúng mang theo súng, mắt lăm lăm nhìn ra đường lớn.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Phía sau Dền, người cán bộ đang tiến lại gần. Nếu đi tiếp, cả hai sẽ rơi vào ổ phục kích. Nếu quay lại ngay lúc này, lũ lính chắc chắn sẽ nghi ngờ và nổ súng đuổi theo.
Dền hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cậu đứng thẳng dậy, vỗ tay vào hông như đang chơi đùa, rồi cất tiếng hót giả giọng chim họa mi. Tiếng hót vang vọng, lảnh lót giữa đại ngàn: “Tục rục... tục rục...”
Đó là mật hiệu báo động nguy hiểm!
Nghe thấy tiếng chim, người cán bộ phía sau lập tức hiểu ý, nhanh chóng lùi lại và tìm nơi ẩn nấp an toàn vào vách đá.
Nhưng tiếng hót cũng làm toán lính chú ý. “Đứa nào đấy? Đứng lại!” – tên chỉ huy quát lớn rồi dẫn quân xông ra chặn đường.
Dền không bỏ chạy. Cậu biết nếu mình chạy, chúng sẽ lùng sục cả vùng và phát hiện ra chú cán bộ. Cậu chủ động bước về phía chúng, khuôn mặt ngây thơ, bộc lộ vẻ ngơ ngác của một đứa trẻ đi rừng.
“Mày làm gì ở đây buổi sớm thế này?” – Tên lính gằn giọng, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào cậu.
Dền gãi đầu, cười tự nhiên: “Dạ, cháu đi tìm con trâu bị lạc từ tối qua ạ. Các chú có thấy nó ở hướng kia không?”
Thấy chỉ là một đứa trẻ bản địa rách rưới, lũ lính bớt canh phòng. Tuy nhiên, tên chỉ huy cáo già vẫn lục soát chiếc túi chàm của cậu. Bên trong chỉ có vài củ khoai nướng và một con dao nhỏ giắt lưng. Không tìm được gì, chúng tức tối chửi thề rồi thả cho cậu đi.
Dền giả vờ tiếp tục đi tìm trâu, nhưng thực chất là đánh lạc hướng lũ lính ra xa khỏi khu vực chú cán bộ ẩn nấp. Khi đã kéo được toán lính đi một khoảng cách đủ an toàn, Kim Đồng khéo léo lẩn vào một lối mòn tắt, dùng sải chân thoăn thoắt của mình để vòng ngược lại đón người cán bộ, đưa chú vượt biên giới an toàn.Khúc tráng ca bên dòng suối Lê-nin
Sau chuyến đi liên lạc thành công ấy, tình hình chiến khu ngày càng trở nên căng thẳng. Giặc Pháp điên cuồng càn quét khắp các bản làng Hà Quảng hòng tìm ra cơ quan đầu não của cách mạng. Kim Đồng cùng các đồng đội trong Đội nhi đồng cứu quốc phải làm việc ngày đêm không nghỉ, vừa canh gác vừa chuyển thư mật.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Mờ sáng ngày 15 tháng 2 năm 1943, một cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng Trung ương Cứu quốc đang diễn ra bí mật tại một hang đá gần dòng suối Lê-nin. Kim Đồng được giao nhiệm vụ tối quan trọng: canh gác vòng ngoài, bảo vệ an toàn cho các cán bộ cao cấp.
Sương mù ban sớm còn chưa tan bớt, vạn vật chìm trong tĩnh lặng. Kim Đồng ngồi trên một tảng đá cao, mắt không rời lối mòn dẫn vào căn cứ.
Chợt, tai cậu dỏng lên. Có tiếng lá khô xào xạc và tiếng súng va chạm vào thắt lưng da. Bằng kinh nghiệm dày dặn, Kim Đồng nhận ra ngay: không phải một toán lính tuần bình thường, mà là cả một đại đội lính Pháp và lính dõng đang rầm rập tiến vào. Chúng đi rất khẽ, cố tình tiếp cận hang họp một cách bất ngờ để hốt trọn ổ cách mạng.
Khoảng cách từ vị trí của Kim Đồng đến hang đá rất gần. Nếu cậu chạy về báo tin, giặc sẽ phát hiện ra ngay lập tức và nổ súng bắn thẳng vào hang. Các cán bộ sẽ bị dồn vào thế bí.
"Phải đánh lạc hướng chúng bằng mọi giá!" – Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu người đội trưởng 14 tuổi.
Không một chút do dự, Kim Đồng đứng thẳng người dậy trên tảng đá. Cậu không chạy về phía hang mà quay lưng, lao thẳng về phía dòng suối Lê-nin trống trải, vừa chạy vừa cất tiếng hót giả giọng chim họa mi vang dội khắp núi rừng: “Tục rục... tục rục...”
Mật hiệu báo động vang lên, xé toạc không gian yên ắng.
Lũ giặc giật mình. Thấy bóng một vệt áo chàm lao đi thoăn thoắt, tên chỉ huy tưởng đó là giao liên đang mang tài liệu bỏ chạy. Hắn lập tức sập bẫy, cuống cuồng hô lớn: "Nó kìa! Bắn! Đuổi theo bắt sống nó!"
Cả đại đội giặc quay họng súng hướng về phía Kim Đồng. Tiếng súng nổ chát chúa vang động cả một vùng núi rừng. Những viên đạn cày xới mặt đất, găm vào thân cây xung quanh cậu bé. Nhưng Kim Đồng vẫn không dừng lại. Cậu cố gắng chạy thật nhanh, vừa chạy vừa hét lớn để tiếng súng và tiếng hò hét của giặc át đi mọi tiếng động khác, kéo toàn bộ lực lượng của chúng rời xa căn cứ.
Nghe thấy tiếng súng nổ vang trời bên hướng bờ suối, các chiến sĩ cách mạng bên trong hang đá lập tức hiểu rõ tình hình. Cuộc họp giải tán trong chớp mắt. Các đồng chí cán bộ nhanh chóng thu dọn tài liệu mật và rút lui an toàn theo con đường hiểm trở phía sau vách núi.
Lúc này, tại bờ suối Lê-nin, Kim Đồng đã kiệt sức. Khi cậu vừa chạy đến gần bờ suối, một loạt đạn tàn nhẫn của kẻ thù đã găm vào ngực áo chàm của người anh hùng nhỏ tuổi.
Cậu ngã xuống bên bờ suối. Máu của người con anh hùng nhuộm đỏ một khoảng nước trong vắt của dòng suối Lê-nin. Kim Đồng khẽ mỉm cười. Cậu nhìn về phía hang đá, biết rằng các chú cán bộ đã an toàn, rồi từ từ nhắm mắt lại, gửi lại tuổi 14 rực rỡ cho đại ngàn Cao Bằng.
Anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tiếng gọi vang vọng và tinh thần quả cảm của Kim Đồng đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho biết bao thế hệ thiếu niên Việt Nam mãi về sau.



