Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện về anh Nguyễn Văn Lâm

Quảng Trị21/04/2026Trần Hồng Quân-UV BCH Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình (Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi bom đạn trút xuống khắp các tuyến đường chiến lược, đã có biết bao thanh niên tuổi mười tám đôi mươi xung phong lên đường làm nhiệm vụ. Họ không trực tiếp cầm súng trên chiến hào, nhưng lại là những người giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt. Trong số đó có bác Nguyễn Văn Lâm, một cựu thanh niên xung phong hiện đang sống tại một vùng quê yên bình của tỉnh Quảng Bình

Bác Lâm sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1968, khi cuộc chiến đang bước vào giai đoạn khốc liệt, bác vừa tròn 18 tuổi. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn và đảm bảo giao thông trên tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.

Những năm tháng ở Trường Sơn là ký ức không thể nào quên. Bom đạn của máy bay Mỹ ngày đêm đánh phá. Nhiệm vụ của đơn vị bác là san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm. Có những đêm mưa rừng xối xả, cả đội vẫn phải làm việc dưới ánh đèn pin yếu ớt. Hễ máy bay vừa dứt tiếng, mọi người lại lao ra mặt đường để khôi phục tuyến vận tải.

Bác Lâm từng kể lại rằng có lần đơn vị đang làm nhiệm vụ thì máy bay bất ngờ quay lại ném bom. Một số đồng đội đã hy sinh ngay tại hiện trường. Khi khói bom vừa tan, những người còn sống lại tiếp tục công việc. “Nếu đường bị tắc, xe không vào được chiến trường thì bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực, đạn dược,” bác nói. Chính suy nghĩ ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi.

Năm 1972, trong một lần làm nhiệm vụ lấp hố bom, bác Lâm bị sức ép của bom làm bị thương ở chân. Sau thời gian điều trị, bác tiếp tục trở lại đơn vị cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975.

Trở về quê hương sau chiến tranh, bác Lâm lại trở về với cuộc sống giản dị của người nông dân. Dù mang trong mình vết thương chiến tranh, bác vẫn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, giúp đỡ gia đình chính sách và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước.

Những năm gần đây, bác được Nhà nước công nhận là cựu thanh niên xung phong có công với cách mạng. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất không phải là danh hiệu, mà là được sống trong hòa bình, nhìn thấy quê hương ngày càng đổi mới.

Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Lâm chỉ là một trong rất nhiều tấm gương của lực lượng thanh niên xung phong trong thời chiến. Họ là những con người bình dị nhưng đã góp phần làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Và hôm nay, khi đất nước thanh bình, những ký ức ấy vẫn nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của hòa bình và lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn