CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ BÂN
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ BÂN
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ BÂN (1917 – 1980, quê Trung Giang, Gio Linh, Quảng Trị) Trên vùng quê Trung Giang giàu truyền thống cách mạng, nơi từng bao lần nhuộm đỏ bởi bom đạn và nước mắt, có một người mẹ đã đi vào lịch sử bằng nỗi đau lặng thầm nhưng vĩ đại – Mẹ Đặng Thị Bân. Cuộc đời Mẹ là bản trường ca của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và sự hi sinh lớn lao mà không gì có thể đo đếm được. 1. Cuộc đời của người mẹ vùng quê Trung Giang Sinh năm 1917, trong bối cảnh đất nước còn chìm trong khói lửa áp bức, Mẹ Bân lớn lên giữa ruộng đồng, bên những con người chịu thương chịu khó, giàu lòng yêu nước. Là người phụ nữ thuần hậu, Mẹ sớm xây dựng gia đình và sống một cuộc đời giản dị, gắn bó với quê hương Trung Giang. Đến lúc tuổi già, Mẹ chuyển về thôn Nam Sơn – nơi sau này trở thành chốn thờ phụng, gìn giữ ký ức thiêng liêng về Mẹ và các con. 2. Niềm tự hào của Mẹ – hai người con lên đường đánh giặc Lớn lên giữa tiếng trống xung phong của quê hương Gio Linh, hai người con của Mẹ đã sớm chọn con đường chiến đấu cho Tổ quốc. Họ là những thanh niên mạnh mẽ, giàu lý tưởng, mang trong mình tinh thần bất khuất của miền quê “một tấc không đi, một ly không dời”. • Liệt sĩ Hoàng Đỏ – Xã đội phó, hi sinh ngày 08/8/1968 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. • Liệt sĩ Hoàng Ba – Hạ sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, hi sinh ngày 08/5/1970. Hai anh là hai niềm tin, là chỗ dựa, là cả tương lai của Mẹ. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ đã chọn gửi tuổi trẻ nơi chiến trường khốc liệt. 3. Hai lần nhận giấy báo tử – nỗi đau xé lòng không tiếng khóc Không có mất mát nào đau hơn mất con. Với Mẹ Bân, nỗi đau ấy đến không chỉ một lần, mà hai lần – chỉ trong vòng hai năm đầy bom đạn. Năm 1968, khi hay tin người con trai cả Hoàng Đỏ hi sinh, Mẹ gần như khuỵu xuống. Thế nhưng nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, chỉ hai năm sau, giấy báo tử người con út Hoàng Ba lại được trao tận tay Mẹ. Hai nén hương trên bàn thờ, hai đôi dép nhỏ đặt cạnh nhau… đủ làm lòng người nghẹn lại. Nhưng Mẹ Đặng Thị Bân vẫn đứng dậy, như bao người mẹ Việt Nam khác. Mẹ nén nỗi đau, tiếp tục sống, tiếp tục thắp giữ ngọn lửa niềm tin vào độc lập của dân tộc. Trong sâu thẳm, Mẹ luôn tự hào vì các con đã sống đúng với trái tim của những người con đất Việt.



