CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ LÊ THỊ TRÍ (LỀ THỊ IU)
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ LÊ THỊ TRÍ (LỀ THỊ IU)
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
MẸ LÊ THỊ TRÍ (LỀ THỊ IU)
Mẹ Lê Thị Trí, còn được người dân quê gọi thân thương là mẹ Lề Thị Iu, sinh năm 1894 tại xã Gio Mỹ, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – một vùng quê giàu truyền thống yêu nước, nơi sớm hình thành phong trào cách mạng trong những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp. Cuộc đời mẹ là một minh chứng lặng lẽ nhưng vô cùng xúc động cho sự hi sinh to lớn của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, mẹ sớm quen với cuộc sống lam lũ, quanh năm gắn bó với ruộng đồng, làng xóm. Cả cuộc đời mẹ gắn liền với sự tảo tần, chịu thương chịu khó, vun vén cho gia đình và nuôi dạy con cái bằng tình yêu thương sâu nặng cùng những giá trị đạo đức truyền thống. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, mẹ luôn dạy các con sống nghĩa tình, biết yêu quê hương, xóm làng và căm thù giặc ngoại xâm.
Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, quê hương Gio Mỹ trở thành vùng bị địch càn quét ác liệt. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, đồng bào bị áp bức, hai người con của mẹ là Lê Thị Tú và Lê Văn Phẩm đã sớm giác ngộ cách mạng, tình nguyện tham gia lực lượng dân quân địa phương. Đó không chỉ là sự lựa chọn của tuổi trẻ yêu nước, mà còn là kết quả của sự giáo dục, hun đúc từ chính tấm gương và tinh thần cách mạng thầm lặng của người mẹ nơi hậu phương.
Liệt sĩ Lê Thị Tú, người con gái của mẹ, là đội viên dân quân. Trong những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến, chị đảm nhận nhiều nhiệm vụ nguy hiểm như canh gác, liên lạc, bảo vệ cơ sở cách mạng và hỗ trợ bộ đội. Tháng 9 năm 1948, trong một lần làm nhiệm vụ, chị đã anh dũng hi sinh, để lại nỗi đau xé lòng cho người mẹ già nơi quê nhà.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì chỉ ít tháng sau, mẹ Lê Thị Trí lại phải tiễn đưa người con thứ hai – liệt sĩ Lê Văn Phẩm, cũng là một đội viên dân quân kiên cường. Tháng 11 năm 1948, anh hi sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong vòng chưa đầy hai tháng, mẹ mất đi cả hai người con ruột thịt – những đứa con mà mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng bằng tất cả tình yêu và hi vọng.
Hai lần nhận giấy báo tử, nỗi đau ấy tưởng chừng vượt quá sức chịu đựng của một người mẹ. Nhưng mẹ Lê Thị Trí không gục ngã. Mẹ nén chặt nước mắt, chấp nhận hi sinh riêng tư để giữ trọn niềm tin vào con đường cách mạng mà các con đã lựa chọn. Với mẹ, sự hi sinh của các con là mất mát không gì bù đắp được, nhưng cũng là niềm tự hào thiêng liêng khi các con đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Những năm tháng sau đó, mẹ sống lặng lẽ tại thôn Cẩm Phổ, xã Gio Mỹ. Cuộc sống tuổi già của mẹ là chuỗi ngày trầm mặc, thiếu vắng tiếng cười con trẻ, nhưng trong lòng mẹ vẫn luôn sáng ngời niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng. Mẹ qua đời ngày 13/12/1974, khi đất nước đang ở những ngày tháng quyết liệt trước thềm đại thắng mùa Xuân năm 1975.
Ghi nhận những hi sinh to lớn ấy, ngày 21/7/2015, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ Lê Thị Trí (Lề Thị Iu) danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng theo Quyết định số 1467/QĐ-CTN, ghi danh mẹ vào Sổ vàng số 121. Danh hiệu ấy không chỉ là sự tri ân đối với riêng mẹ, mà còn là sự tôn vinh đối với biết bao người mẹ Việt Nam đã âm thầm hiến dâng cả cuộc đời và những người con yêu quý nhất cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Câu chuyện về mẹ Lê Thị Trí là một khúc tráng ca buồn nhưng hào hùng, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau phải luôn khắc ghi, trân trọng và biết ơn những hi sinh to lớn của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng – những người đã lấy nỗi đau riêng để đổi lấy hòa bình, độc lập cho non sông đất nước.



