CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ NGUYỄN THỊ ÓN
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ NGUYỄN THỊ ÓN
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
MẸ NGUYỄN THỊ ÓN**
Mẹ Nguyễn Thị Ón sinh năm 1914, quê quán xã Gio Châu, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – vùng đất giàu truyền thống yêu nước, kiên cường trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Cuộc đời mẹ là biểu tượng cao đẹp của đức hi sinh thầm lặng, của lòng yêu nước son sắt và của nỗi đau mất mát mà không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn.
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông, mẹ Nguyễn Thị Ón sớm quen với cuộc sống lam lũ, tảo tần. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, quê hương Gio Châu trở thành địa bàn trọng điểm, hứng chịu nhiều bom đạn của kẻ thù. Trong hoàn cảnh gian nan đó, mẹ vẫn kiên cường bám đất, bám làng, vừa lao động sản xuất, vừa nuôi dạy con cái trong tinh thần yêu nước, hun đúc ý chí căm thù giặc và khát vọng độc lập, tự do.
Thấm nhuần truyền thống cách mạng của quê hương, hai người con trai của mẹ là Bùi Trung Hưng và Bùi Xuân Lương đã sớm tình nguyện tham gia kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Mẹ tiễn các con lên đường trong nỗi lo lắng khôn nguôi của người mẹ, nhưng sâu thẳm trong lòng là niềm tự hào và niềm tin son sắt vào chính nghĩa của dân tộc.
Người con trai đầu của mẹ, liệt sĩ Bùi Trung Hưng, là cán bộ Thanh niên xung phong, trực tiếp tham gia phục vụ chiến đấu và bảo đảm giao thông trên các tuyến đường chiến lược. Trong khi làm nhiệm vụ, anh đã anh dũng hi sinh vào ngày 12 tháng 5 năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hi sinh của anh là minh chứng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của lớp lớp thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Anh được Nhà nước cấp Bằng Tổ quốc ghi công số HM 243cm/CL theo Quyết định số 137/TTga, ngày 09/6/1971 của Thủ tướng Chính phủ.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, chỉ hơn ba tháng sau, mẹ Nguyễn Thị Ón lại phải gánh chịu thêm một mất mát vô cùng to lớn khi người con thứ hai là liệt sĩ Bùi Xuân Lương, Tiểu đội trưởng du kích, anh dũng hi sinh vào ngày 28 tháng 8 năm 1967 trong sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Anh là người cán bộ du kích gan dạ, mưu trí, trực tiếp chiến đấu bảo vệ quê hương, làng xóm. Sự hi sinh của anh đã để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội, nhân dân và đặc biệt là người mẹ nơi hậu phương. Anh được Nhà nước cấp Bằng Tổ quốc ghi công số BV 283km/CL theo Quyết định số 148/CT-KT, ngày 12/7/1988 của Thủ tướng Chính phủ.
Trong cùng một năm 1967, mẹ Nguyễn Thị Ón đã phải hai lần tiễn con ra đi không ngày trở lại. Nỗi đau ấy như xé nát trái tim người mẹ, nhưng mẹ đã nén chặt nước mắt, âm thầm chịu đựng, tiếp tục sống và gìn giữ ký ức thiêng liêng về các con. Mẹ chưa bao giờ than trách số phận, chưa bao giờ oán hờn chiến tranh, mà luôn tin tưởng rằng sự hi sinh của các con là cần thiết cho độc lập, tự do của dân tộc.
Những năm tháng sau chiến tranh, mẹ sống giản dị tại Khu phố 2, thị trấn Gio Linh, mang trong mình nỗi nhớ thương khôn nguôi nhưng cũng đầy tự hào về hai người con liệt sĩ. Mẹ chính là chỗ dựa tinh thần, là tấm gương sáng về lòng kiên trung, đức hi sinh để con cháu và thế hệ trẻ noi theo. Ngày 05 tháng 5 năm 2010, mẹ Nguyễn Thị Ón từ trần, khép lại một cuộc đời nhiều gian khổ nhưng vô cùng cao quý.
Ghi nhận những cống hiến và hi sinh to lớn của mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, ngày 23 tháng 7 năm 2014, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ Nguyễn Thị Ón danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 1684/QĐ-CTN; tên mẹ được ghi vào Sổ vàng số 225 – nơi lưu danh những người mẹ đã hiến dâng những gì thiêng liêng nhất cho non sông đất nước.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Ón là bản anh hùng ca thầm lặng về lòng yêu nước, về đức hi sinh cao cả của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Cuộc đời và tấm gương của mẹ sẽ mãi là nguồn cảm hứng, là bài học sâu sắc cho các thế hệ hôm nay và mai sau trong việc gìn giữ hòa bình, trân trọng độc lập và tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang của quê hương, đất nước.



