CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ PHAN THỊ CHÚT
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ PHAN THỊ CHÚT
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
MẸ PHAN THỊ CHÚT**
Mẹ Phan Thị Chút sinh năm 1915, quê quán xã Gio Châu, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – mảnh đất kiên trung, giàu truyền thống cách mạng, nơi đã sản sinh và chở che biết bao thế hệ con người sẵn sàng hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Cuộc đời mẹ là một bản hùng ca thầm lặng, kết tinh từ đức hi sinh, lòng yêu nước và nỗi đau mất mát không gì bù đắp nổi của một người vợ, người mẹ trong chiến tranh.
Sinh ra trong cảnh quê nghèo, mẹ Phan Thị Chút lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ. Cuộc sống của mẹ gắn liền với ruộng đồng, nương rẫy và những bữa cơm đạm bạc. Khi phong trào cách mạng lan tỏa mạnh mẽ trên quê hương Gio Châu, gia đình mẹ sớm trở thành một phần của hậu phương cách mạng, âm thầm nuôi giấu, ủng hộ cán bộ, chiến sĩ, góp sức người, sức của cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Chồng của mẹ là liệt sĩ Lê Quang Sung, một người con ưu tú của quê hương, đã sớm tham gia cách mạng và trực tiếp chiến đấu chống kẻ thù xâm lược. Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, mẹ vừa làm vợ, vừa làm mẹ, vừa thay chồng gánh vác mọi công việc gia đình, để người chồng yên tâm cống hiến cho sự nghiệp chung. Năm 1953, trong khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang diễn ra quyết liệt, ông Lê Quang Sung đã anh dũng hi sinh, để lại cho mẹ nỗi đau mất chồng khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, mẹ Phan Thị Chút lại tiếp tục phải đối mặt với những hi sinh lớn lao hơn nữa khi người con trai của mẹ là Lê Quang Đồng tiếp bước cha, tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Được nuôi dưỡng trong tinh thần yêu nước và truyền thống cách mạng của gia đình, anh Lê Quang Đồng đã không quản ngại gian khổ, hiểm nguy, sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Năm 1968, giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, anh đã anh dũng hi sinh, để lại cho mẹ nỗi đau xé lòng của người mẹ mất con.
Hai lần tiễn người thân yêu nhất ra đi không ngày trở lại, mẹ Phan Thị Chút phải gánh chịu nỗi mất mát quá lớn so với sức chịu đựng của một người phụ nữ bình dị nơi làng quê. Nhưng vượt lên trên nỗi đau riêng, mẹ vẫn một lòng son sắt với cách mạng, âm thầm chịu đựng, lặng lẽ hi sinh, luôn tin tưởng rằng sự hi sinh của chồng và con là xứng đáng cho nền độc lập, tự do của dân tộc.
Những năm tháng còn lại của cuộc đời, mẹ sống trong nỗi nhớ thương khôn nguôi đối với chồng và con, nhưng chưa bao giờ mẹ than trách hay oán hờn. Mẹ luôn tự hào về sự hi sinh cao cả ấy, coi đó là lẽ sống và là niềm an ủi lớn lao nhất trong quãng đời còn lại. Ngày 08 tháng 4 năm 2003, mẹ Phan Thị Chút qua đời, khép lại một cuộc đời nhiều đau thương nhưng vô cùng cao đẹp.
Ghi nhận những cống hiến và hi sinh to lớn của mẹ đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, ngày 21 tháng 7 năm 2015, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ Phan Thị Chút danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 14/QĐ-CTN. Danh hiệu thiêng liêng ấy là sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với một người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất của mình cho non sông đất nước.
Cuộc đời và tấm gương hi sinh của mẹ Phan Thị Chút mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, của đức hi sinh thầm lặng nhưng vĩ đại. Câu chuyện về mẹ sẽ còn được các thế hệ hôm nay và mai sau trân trọng nhắc nhớ, như một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình, độc lập và trách nhiệm của mỗi người trong công cuộc xây dựng, bảo vệ quê hương, đất nước.



