CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ PHAN THỊ ĐỈU
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ PHAN THỊ ĐỈU
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
MẸ PHAN THỊ ĐỈU**
Mẹ Phan Thị Đỉu sinh năm 1920, quê quán tại Trung Giang, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, nơi đã đi qua biết bao năm tháng chiến tranh khốc liệt nhưng vẫn kiên cường, bất khuất. Cuộc đời mẹ là minh chứng tiêu biểu cho sự hi sinh thầm lặng, cho nỗi đau riêng hòa vào đại nghĩa của dân tộc Việt Nam trong hành trình đấu tranh giành độc lập, tự do.
Sinh ra trong một gia đình nông dân, mẹ Phan Thị Đỉu lớn lên giữa cảnh quê nghèo, sớm quen với ruộng đồng, nắng mưa và cuộc sống cần lao vất vả. Khi lập gia đình, mẹ cùng chồng bám trụ nơi làng quê Trung Giang, vừa lao động sản xuất, vừa tham gia che chở, nuôi giấu cán bộ, góp phần vào phong trào cách mạng của địa phương trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp.
Chồng của mẹ, liệt sĩ Lê Văn Chỉ, là đội viên du kích, một người con ưu tú của quê hương Gio Linh. Với lòng yêu nước nồng nàn, ông sớm tham gia lực lượng du kích địa phương, trực tiếp chiến đấu bảo vệ làng xóm, giữ gìn cơ sở cách mạng. Trong một trận chiến ác liệt, ông đã anh dũng hi sinh vào năm 1952, để lại nỗi đau lớn lao cho người vợ trẻ và đứa con thơ còn chưa kịp lớn. Sự hi sinh của ông được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng Bằng Tổ quốc ghi công số EG 567kp, theo Quyết định số 1260/QĐ-TTg, ngày 14/12/2000 của Thủ tướng Chính phủ.
Từ ngày chồng hi sinh, mẹ Phan Thị Đỉu trở thành trụ cột duy nhất của gia đình. Gạt nước mắt vào trong, mẹ một mình nuôi con khôn lớn giữa bom đạn chiến tranh, vừa làm cha, vừa làm mẹ. Những đêm dài mất ngủ vì nhớ thương chồng, vì lo lắng cho con, mẹ vẫn kiên cường bám đất, bám làng, tiếp tục âm thầm đóng góp cho cách mạng bằng tất cả tấm lòng của người phụ nữ Việt Nam giàu đức hi sinh.
Lớn lên trong sự nuôi dạy nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương của mẹ, người con trai duy nhất của mẹ là Lê Văn Đinh sớm thấu hiểu nỗi đau mất mát của gia đình và truyền thống cách mạng của quê hương. Khi Tổ quốc cần, anh đã tình nguyện tham gia lực lượng du kích, trực tiếp chiến đấu chống đế quốc Mỹ, bảo vệ từng tấc đất quê hương Gio Linh.
Trong một trận đánh cam go, anh Lê Văn Đinh đã anh dũng hi sinh vào ngày 23 tháng 8 năm 1969, khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hi sinh của anh là nỗi đau chồng chất lên nỗi đau, khiến trái tim người mẹ thêm một lần nữa quặn thắt. Anh được Nhà nước cấp Bằng Tổ quốc ghi công số 2Đ 149k, theo Quyết định số 1789 T.Tga, ngày 30/12/1977 của Thủ tướng Chính phủ, ghi nhận sự cống hiến và hi sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trong cuộc đời mình, mẹ Phan Thị Đỉu đã hai lần tiễn những người thân yêu nhất ra đi mãi mãi: một người chồng và một người con. Mỗi tấm giấy báo tử là một nhát dao cứa sâu vào trái tim người mẹ, nhưng mẹ chưa bao giờ gục ngã. Mẹ chọn cách nén đau thương thành nghị lực, tiếp tục sống, tiếp tục giữ trọn niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng, vào ngày đất nước được độc lập, thống nhất.
Những năm tháng sau chiến tranh, mẹ sống giản dị tại Khu phố 8, thị trấn Gio Linh, mang trong mình nỗi nhớ thương không nguôi nhưng cũng đầy tự hào về chồng và con đã ngã xuống vì Tổ quốc. Với bà con lối xóm, mẹ luôn là người phụ nữ hiền hậu, mẫu mực; với thế hệ trẻ, mẹ là tấm gương sáng về lòng yêu nước, đức hi sinh và tinh thần cách mạng kiên trung.
Ngày 15 tháng 9 năm 2004, mẹ Phan Thị Đỉu qua đời, khép lại một cuộc đời nhiều gian nan, mất mát nhưng vô cùng cao cả. Ghi nhận những cống hiến to lớn của mẹ đối với sự nghiệp cách mạng của dân tộc, ngày 23 tháng 7 năm 2014, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ Phan Thị Đỉu danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 1684/QĐ-CTN; tên mẹ được ghi vào Sổ vàng số 220 – nơi tôn vinh những người mẹ đã hiến dâng những điều thiêng liêng nhất cho đất nước.
Câu chuyện về mẹ Phan Thị Đỉu là khúc tráng ca lặng thầm của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh – những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường nhưng đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc bằng máu xương của chồng con và bằng chính trái tim kiên trung, bất khuất của mình. Tấm gương của mẹ sẽ mãi là nguồn sáng soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu.



