CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ TRẦN THỊ KỲ
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG MẸ TRẦN THỊ KỲ
CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
MẸ TRẦN THỊ KỲ
Mẹ Trần Thị Kỳ sinh năm 1895 tại thị trấn Gio Linh, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – mảnh đất anh hùng, nơi từng hứng chịu biết bao đau thương, mất mát nhưng cũng là nơi sản sinh ra những con người giàu lòng yêu nước, sẵn sàng hi sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng lịch sử đầy biến động của đất nước, khi chiến tranh liên tiếp xảy ra, để lại trên vai người phụ nữ Việt Nam bao nỗi lo toan, nhọc nhằn và cả những mất mát không gì bù đắp được.
Sinh ra trong một gia đình lao động bình dị, mẹ Trần Thị Kỳ sớm thấm thía nỗi vất vả của cuộc sống. Mẹ lớn lên, lập gia đình, sinh con và nuôi dạy các con khôn lớn trong bối cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân. Dẫu cuộc sống khó khăn, thiếu thốn trăm bề, nhưng trong trái tim người mẹ ấy luôn cháy bỏng tình yêu quê hương, đất nước. Mẹ thường dạy các con phải sống ngay thẳng, có nghĩa khí, biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.
Hai người con của mẹ – liệt sĩ Đoàn Dung và liệt sĩ Đoàn Văn Gia – đã sớm giác ngộ cách mạng, noi theo truyền thống yêu nước của quê hương Gio Linh anh dũng đứng lên tham gia kháng chiến. Người con đầu, liệt sĩ Đoàn Dung, đã không quản hiểm nguy, dấn thân vào con đường đấu tranh vì độc lập dân tộc. Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, anh luôn thể hiện tinh thần kiên trung, bất khuất của người chiến sĩ cách mạng. Ngày 02/10/1949, anh anh dũng hi sinh, để lại nỗi đau vô hạn cho mẹ và gia đình, nhưng sự hi sinh ấy đã góp phần tô thắm thêm trang sử hào hùng của dân tộc.
Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai, mẹ Trần Thị Kỳ lại tiếp tục tiễn người con thứ hai, liệt sĩ Đoàn Văn Gia, lên đường làm nhiệm vụ. Thấu hiểu nỗi lo của mẹ, nhưng anh vẫn quyết tâm ra đi vì nghĩa lớn. Với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, anh đã chiến đấu kiên cường cho đến ngày cuối cùng. Ngày 15/6/1954, anh hi sinh, khép lại tuổi thanh xuân của mình giữa lúc cuộc kháng chiến đang đi đến thắng lợi cuối cùng. Hai lần tiễn con ra đi không ngày trở lại, nỗi đau ấy là nỗi đau tột cùng mà không người mẹ nào có thể diễn tả thành lời.
Mất đi cả hai người con yêu dấu, mẹ Trần Thị Kỳ sống những năm tháng còn lại trong lặng lẽ, âm thầm chịu đựng nỗi cô đơn, trống vắng. Thế nhưng, mẹ chưa bao giờ than thân, trách phận. Trái lại, mẹ luôn tự hào vì các con đã hi sinh cho Tổ quốc, cho độc lập, tự do của dân tộc. Sự hi sinh thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của mẹ chính là biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”.
Ghi nhận những cống hiến và hi sinh cao cả ấy, ngày 21/7/2015, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ Trần Thị Kỳ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng theo Quyết định số 1467/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy không chỉ là niềm vinh dự thiêng liêng đối với mẹ và gia đình, mà còn là sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với một người mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ đất nước.
Câu chuyện về mẹ Trần Thị Kỳ là khúc tráng ca lặng thầm nhưng bất tử, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau phải luôn trân trọng hòa bình, biết ơn sự hi sinh của những Bà mẹ Việt Nam anh hùng, từ đó không ngừng phấn đấu, rèn luyện, góp sức xây dựng quê hương Gio Linh và đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với máu xương của bao thế hệ cha anh đã ngã xuống.



