Cựu chiến binh

Câu chuyện về bà Y Đák – Người phụ nữ kiên cường trên “Đất lửa” Kon Tum

Quảng Ngãi30/12/2025Phúc Gia lớp 5A, Trường tiểu học Kim Đồng, liên đội trường tiểu học Kim Đồng, Đoàn xã Đắk Pék (Đoàn xã Đắk Pék)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện lịch sử nhân chứng kể lại:

Câu chuyện về bà Y Đák – Người phụ nữ kiên cường trên

“Đất lửa” Kon Tum

Em là Phúc Gia, học sinh lớp 5A. Hôm nay em xin kể cho thầy cô và các bạn nghe một câu chuyện thật sự rất xúc động về bà Y Đák, một người phụ nữ dũng cảm, quê ở xã Đăk Pék, tỉnh Kon Tum (cũ). Bà sinh năm 1930, đến nay đã 95 tuổi, là một tấm gương sáng về lòng yêu nước và tinh thần kiên cường trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Khi đất nước đang trong chiến tranh, miền Nam bị đế quốc Mỹ xâm lược, người dân nơi đây phải chịu muôn vàn khó khăn. Tại tỉnh Kon Tum (cũ), chiến tranh diễn ra rất khốc liệt vì đây là nơi có vị trí chiến lược quan trọng; nhiều chiến dịch lớn đã diễn ra ở vùng này và rất nhiều trận đánh ác liệt xảy ra gần gia đình bà Y Đák. Kon Tum được gọi là “đất lửa kiên cường” bởi sự bám trụ và chiến đấu của quân và dân nơi đây suốt nhiều năm liền.

Từ nhỏ, bà Y Đák đã sống giữa rừng núi Tây Nguyên. Khi lớn lên, bà chứng kiến cảnh bom đạn, tiếng súng và cảnh người dân nơi quê nhà bị thương, mất mát. Dù tuổi còn rất trẻ, bà đã nung nấu một niềm khao khát tự do, độc lập cho đất nước. Khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt nhất, dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, bà vẫn quyết tâm tham gia phục vụ cách mạng.

Bà gia nhập vào đội giao liên và tự vệ của địa phương – những người phụ nữ và thanh niên can đảm hoạt động trong rừng sâu, đưa tin, chuyển thư từ, thuốc men và tiếp tế cho các đơn vị bộ đội và cán bộ cách mạng. Những con đường mà bà phải đi qua không hề dễ dàng: đó là đường mòn qua rừng rậm, đồi núi, nơi bom đạn có thể rơi bất cứ lúc nào.

Một lần, bà Y Đák nhớ lại, có hôm trời mưa to, đường lầy lội, bà vẫn đội mưa vượt núi để đưa lương thực, thực phẩm, thuốc men, cho một đơn vị bộ đội ẩn nấp trong rừng. Trên đường đi, tiếng máy bay Mỹ rít qua đầu, ném bom dữ dội khiến đất rung chuyển. Nhưng bà không dừng lại, bà vẫn giữ vững, vượt qua từng đoạn dốc cheo leo. Nhờ những lương thực, thuốc thang ấy, đơn vị bộ đội kịp thời nhận được đầy đủ và cố thủ phục kích của địch. Từ những việc nhỏ như vậy, bà góp phần bảo vệ mạng sống cho đồng đội, giúp cách mạng ta chiến đấu hiệu quả hơn.

Không chỉ là giao liên, bà còn nuôi giấu cán bộ cách mạng khi họ lẩn trốn tại nhà, lo cho họ thức ăn, thuốc men, kể cả khi bà biết rằng nếu bị bắt, bản thân bà sẽ gặp nguy hiểm. Những đêm tối, bà lặng lẽ đi vào rừng hái củi, hái rau rừng để mang về nấu nướng cho cán bộ và những người bị thương. Bà luôn nói với họ: “Bà chỉ mong đất nước sớm được hòa bình, bà được thấy mọi người cười hạnh phúc trên quê hương mình.”

Bà Y Đák cũng tham gia tổ chức thanh niên xung phong và tự vệ ở địa phương, phối hợp với bà con dân làng giữ gìn an ninh khu vực, cảnh giác với những cuộc đột kích của quân địch. Mỗi khi nghe tiếng xe quân sự hay tiếng máy bay rền rĩ, bà cùng mọi người chạy đi cảnh báo cho cả làng trốn vào hầm trú ẩn, bảo vệ mẹ già, em nhỏ tránh khỏi bom đạn.

Những năm tháng ấy thật gian nan. Vì bom đạn dữ dội và gian khổ kéo dài, sức khỏe của bà bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nhiều lần bà bị trượt ngã khi chạy bom, khiến chân tay bị thương nặng. Dù được cứu chữa, vết thương ấy để lại dị tật kéo dài đến tận sau này. Nhưng bà không oán than, bà vẫn luôn kể cho con cháu nghe về những ngày tháng ấy với ánh mắt sáng ngời niềm tự hào.

Chiến tranh cuối cùng cũng kết thúc vào năm 1975, khi lực lượng cách mạng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Kon Tum – nơi bà từng hoạt động – cũng được giải phóng sau những trận đánh quyết liệt, góp phần vào Cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975, mở ra kỷ nguyên mới cho đất nước.

Sau khi hòa bình lập lại, bà trở về sống cùng gia đình. Cuộc sống mới đầy thử thách nhưng cũng đầy hi vọng. Bà bệnh tật, chân tay không còn nhanh nhẹn như trước, và theo thời gian, bà bị liệt một chỗ vì tuổi già và những di chứng thời chiến tranh. Nhưng lòng tự hào về những đóng góp trong kháng chiến vẫn luôn rực cháy trong trái tim bà. Bà thường ngồi bên hiên nhà, kể cho các cháu nghe những ngày tháng chiến tranh, những người bạn đã hy sinh, những việc làm bình dị nhưng đầy ý nghĩa mà bà và đồng đội đã làm cho quê hương.

Câu chuyện về bà Y Đák giúp em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có; nó được đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả những hy sinh âm thầm của rất nhiều con người bình dị như bà. Họ không phải là những anh hùng nổi tiếng, nhưng chính những việc nhỏ bé của họ đã góp phần tạo nên lịch sử vàng son của dân tộc. Nhờ có những người như bà, đất nước ta hôm nay được tự do, trẻ em được đến trường, và mỗi chúng ta có thể sống trong bình yên.

Em luôn tự nhủ rằng mình sẽ chăm chỉ học tập, cố gắng trở thành người có ích cho xã hội, để không phụ lòng những người đã hy sinh vì đất nước, như bà Y Đák – người phụ nữ kiên cường, một tấm gương sáng về lòng yêu nước mà em luôn kính trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn