CÂU CHUYỆN VỀ BÁC CỰU CHIẾN BINH LỘC ĐỨC VINH VÀ NGƯỜI VỢ TẦN TẢO LỘC THỊ YÊNG, TẠI THÔN BÁC XUM, XÃ MINH TÂN, TỈNH TUYÊN QUANG.
CÂU CHUYỆN VỀ BÁC CỰU CHIẾN BINH LỘC ĐỨC VINH VÀ NGƯỜI VỢ TẦN TẢO LỘC THỊ YÊNG, TẠI THÔN BÁC XUM, XÃ MINH TÂN, TỈNH TUYÊN QUANG.
CÂU CHUYỆN VỀ BÁC CỰU CHIẾN BINH LỘC ĐỨC VINH
VÀ NGƯỜI VỢ TẦN TẢO LỘC THỊ YÊNG, TẠI THÔN BÁC XUM, XÃ MINH TÂN, TỈNH TUYÊN QUANG.
Trong căn nhà nhỏ giữa thôn bản yên bình, bà Lộc Thị Yêng vẫn nhớ như in hình bóng người chồng quá cố – bác Lộc Đức Vinh, người cựu chiến binh đã dành trọn tuổi xuân cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù chiến tranh đã lùi xa, ký ức của bà vẫn luôn vẹn nguyên, như một phần của gia đình và một phần của lịch sử.
Bác Vinh nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong những năm tháng chiến tranh hóa học ác liệt, bác cùng đồng đội phải thường xuyên làm nhiệm vụ ở những vùng bị rải chất độc màu da cam/dioxin. Những tháng ngày gian khổ ấy đã gieo vào cơ thể người lính những di chứng mà không một ai có thể biết trước.
Tháng 5/1976, sau khi hoàn thành nhiệm vụ và được phục viên trở về quê hương, bác Vinh nên duyên với bà Lộc Thị Yêng – người phụ nữ hiền hòa, chịu thương chịu khó. Cứ tưởng cuộc sống sau chiến tranh sẽ được phẳng lặng và bình yên, nhưng nỗi đau lại bắt đầu từ chính những tháng năm ấy. Chỉ sau hơn một năm về với gia đình, sức khỏe bác Vinh ngày một suy giảm. Thân thể bác kiệt quệ dần bởi di chứng của chất độc màu da cam nhiễm trong thời chiến. Gia đình đã đưa bác chạy chữa khắp nơi, nhưng khi đã nhiễm chất độc dioxin, không có phương thuốc nào có thể cứu vãn.
Đau đớn hơn, di chứng chiến tranh còn truyền sang các con của bác và bà. Gia đình có hai người con gái. Người con gái cả tuy cũng bị ảnh hưởng bởi chất độc nhưng ở mức độ nhẹ hơn, sức khỏe và trí tuệ vẫn phát triển tương đối ổn định. Đến nay, chị đã lập gia đình và xây dựng cuộc sống riêng, dù vẫn mang trong mình nỗi lo về hậu quả di truyền.
Nhưng nỗi vất vả lớn nhất lại dồn lên đứa con thứ hai. Người con gái thứ hai bị ảnh hưởng nặng bởi chất độc màu da cam, từ nhỏ đã không nói được, đi lại khó khăn và không thể phát triển như những người bình thường.
Sau khi bác Vinh qua đời, một mình bà Yêng vừa là mẹ, vừa là cha, vừa là chỗ dựa tinh thần cho con. Cuộc sống vốn đã khó khăn, nay lại càng thêm cơ cực, nhưng chưa khi nào bà buông bỏ hay than trách. Trong lời kể của bà, lúc nào cũng vang lên sự thương nhớ, sự tự hào về người chồng đã hy sinh cả cuộc đời cho đất nước – và nỗi xót xa cho những di chứng mà chiến tranh để lại trên thân thể con mình.
Gia đình bác Lộc Đức Vinh là minh chứng đầy ám ảnh về hậu quả của chất độc màu da cam tại Việt Nam. Hậu quả ấy không chỉ lấy đi sức khỏe và cuộc sống của người lính, mà còn kéo dài qua nhiều thế hệ. Nhưng vượt lên tất cả là hình ảnh người mẹ tảo tần, người vợ thủy chung và là chứng nhân lặng lẽ của những mất mát mà chiến tranh để lại.
Câu chuyện của bác Vinh và bà Yêng không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà còn là tiếng nói nhắc nhở hôm nay về sự hy sinh thầm lặng, về nỗi đau kéo dài sau chiến tranh, và về trách nhiệm của cộng đồng trong việc chăm lo, đền ơn đáp nghĩa với những gia đình chính sách, những người đã cống hiến và chịu nhiều thiệt thòi cho Tổ quốc.



