CÂU CHUYỆN VỀ BÁC HÀ DUY TIẾN THỜI CHỐNG MỸ
Bác Hà Duy Tiến, người con của xã Quy Mông, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ngay từ khi còn trẻ, bác đã mang trong mình tinh thần yêu nước mạnh mẽ, sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng để lên đường đánh giặc cứu nước.
Những năm đầu chống Mỹ, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, bác Tiến đã xung phong nhập ngũ. Bác cùng đồng đội hành quân vào miền Nam, vượt qua bao cánh rừng, dốc núi, lội suối băng sông, chỉ với một ý chí duy nhất: đánh đuổi kẻ thù, giành lại độc lập cho dân tộc.
Trên chiến trường, bác Tiến thuộc đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ chiến đấu trực tiếp. Những trận đánh ác liệt ở chiến trường Trị – Thiên hay đường 9 – Nam Lào để lại trong bác những ký ức không thể nào quên. Nhiều đồng đội kề vai sát cánh cùng bác đã ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng bác vẫn tiếp tục cầm chắc tay súng, kiên cường như cây thép giữa bom đạn.
Có lần, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của bác bị địch bao vây. Đạn bắn tới tấp, thương vong tăng nhanh, nhưng bác Tiến không hề nao núng. Bác cùng một tổ chiến đấu nhỏ đã tìm cách vòng lên phía sau, bất ngờ tiêu diệt hỏa điểm của địch, mở đường cho đơn vị rút ra an toàn. Hành động dũng cảm ấy giúp giữ được lực lượng và được chỉ huy biểu dương ngay sau trận đánh.
Những năm tháng ở chiến trường, bác Tiến luôn sống giản dị, đoàn kết, thương đồng chí như anh em ruột thịt. Bác vừa chiến đấu, vừa giúp đỡ nhân dân vùng giải phóng dựng nhà, gùi gạo, chăm sóc thương bệnh binh — đúng tinh thần “Bộ đội Cụ Hồ”.



