Câu chuyện về Bác Hồ Cảnh Thế cựu chiến binh đã trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước
Trong hoạt động tìm hiểu lịch sử với chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", chúng em rất vinh dự được đến thăm và trò chuyện với bác Hồ Cảnh Thế, hiện đang sinh sống tại xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Bác là một cựu chiến binh đã trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ngày 15 tháng 5 năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ và được huấn luyện tại Đoàn 22 ở Quỳnh Thắng trước khi lên đường làm nhiệm vụ.
Khi chúng em đến thăm, tuy tuổi đã cao nhưng bác vẫn rất khỏe mạnh, nhanh nhẹn và luôn nở nụ cười hiền hậu. Bác ân cần đón tiếp chúng em và chậm rãi kể lại những kỷ niệm không thể nào quên của một thời tuổi trẻ gắn liền với bom đạn chiến tranh.
Bác kể rằng, có một lần khi đang làm nhiệm vụ trinh sát, sau gần một tháng hoạt động liên tục, đơn vị bắt đầu rút quân. Trên đường trở về, ba người gồm một cán bộ và hai chiến sĩ bất ngờ nghe thấy tiếng xe của lính địch đang tiến đến rất gần. Trời lúc ấy vừa hửng sáng, không còn nhiều thời gian để tìm nơi ẩn náu. Cả ba người chỉ kịp nằm ép mình xuống một bờ mương, nín thở chờ đợi. Trong khoảnh khắc ấy, ai cũng lo lắng vì nếu bị phát hiện thì rất khó có cơ hội sống sót. May mắn thay, sau một lúc dò xét, toán lính địch đã rời đi và cả ba người rút lui an toàn.
Bác nói rằng suốt những năm tháng chiến đấu, bác đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt, nhưng đó là kỷ niệm mà bác nhớ nhất vì sự hiểm nguy chỉ cách cái chết trong gang tấc. Địa hình nơi chiến đấu vô cùng phức tạp, lúc là rừng núi hiểm trở, lúc là đồng bằng hay những vùng ngập nước, khiến việc hành quân và làm nhiệm vụ gặp rất nhiều khó khăn. Điều khiến bác đau lòng nhất là khi nhớ về đồng đội. Ngày lên đường, đơn vị có 12 người, nhưng khi trở về, hai người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến họ, giọng bác chùng xuống, ánh mắt đầy xúc động.
Bác còn kể rằng những năm tháng ấy, cuộc sống của bộ đội vô cùng thiếu thốn. Lương thực khan hiếm vì nhiều tuyến đường tiếp tế thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Có những ngày chỉ có ít gạo, ít lương khô để chia nhau. Đêm đến, dù rất mệt sau những chặng hành quân dài, các chiến sĩ vẫn phải thay phiên nhau canh gác, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Cái rét, những cơn mưa rừng và sự khắc nghiệt của thiên nhiên càng làm cho cuộc sống nơi chiến trường thêm gian nan, nhưng không ai nản lòng hay lùi bước.
Lắng nghe từng câu chuyện của bác Hồ Cảnh Thế, chúng em như được sống lại trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ. Chúng em càng hiểu rõ hơn rằng nền hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt, máu xương và cả tuổi thanh xuân của những người lính.
Buổi gặp gỡ khép lại nhưng những lời kể chân thành của bác vẫn còn đọng mãi trong lòng chúng em. Chuyến thăm không chỉ giúp chúng em hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn dạy chúng em biết trân trọng cuộc sống hòa bình, yêu quê hương, đất nước và biết ơn sâu sắc các thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chúng em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, nuôi dưỡng ước mơ đẹp và không ngừng cố gắng để trở thành những công dân có ích, góp phần xây dựng quê hương Quỳnh Anh và đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh. Đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà thế hệ chúng em muốn gửi tới những người đã viết nên những "câu chuyện thời hoa lửa" bằng chính cuộc đời mình.
Người viết: Hồ Ngọc Trinh
Học sinh lớp 5C – Trường Tiểu học Quỳnh Minh



