Bài viết

Câu Chuyện về Bác Hồ - Những đêm lửa trại

Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ tại chiến khu Việt Bắc, cuộc sống và công việc của Bác Hồ cùng các đồng chí luôn bận rộn, đầy khó khăn. Thế nhưng, giữa những ngày tháng ấy, Bác vẫn luôn giữ được tinh thần lạc quan, vui vẻ và gần gũi với mọi người. Câu chuyện “Lửa trại ở chiến khu Việt Bắc” giúp chúng ta cảm nhận sâu sắc hơn vẻ đẹp trong con người Bác qua những khoảnh khắc đời thường đầy dí dỏm và ấm áp. Bác không chỉ là vị lãnh tụ kính yêu mà còn là một người rất giản dị, hòa đồng, luôn biết tạo niềm vui cho những người xung quanh. Qua những câu chuyện nhỏ bên ánh lửa trại, chúng ta càng thêm kính yêu Bác và hiểu rằng sự lạc quan, tinh thần vui vẻ, gần gũi chính là nguồn động viên quý giá trong những năm tháng khó khăn của dân tộc. Mời các em cùng lắng nghe câu chuyện!

22/08/2026xã Tân An (Xã Tân An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện     NHỮNG ĐÊM LỬA TRẠI

Một buổi chiều tại chiến khu Việt Bắc, Bác Hồ  tìm ông Hoàng Đạo Thuý, bảo:

- Tối nay, Cụ tổ chức lửa trại nhé!

- Thưa Cụ, chỉ có mấy ông cụ già với mấy ông Bộ trưởng bận bịu, lửa trại khó vui được lắm.

- Cứ vui chứ!

Ông Hoàng Đạo Thuý nảy ra một ý tinh nghịch:

 - Nếu tôi làm “trùm lửa” thì ai cũng phải nghe tôi đấy!

- Nhất định thế! Bác Hồ vừa trả lời vừa tủm tỉm cười, chắc Người hiểu ý ông Hoàng Đạo Thuý.

Lửa bùng lên. Ngồi quanh có Bác Hồ, bác Tôn Đức Thắng, cụ Phan Kế Toại, cụ Phạm Bá Trực và mười ông bộ trưởng, ông Thuý chắp tay:

- Xin mời cụ Chủ tịch hát mở lửa trại! Chẳng ngần ngừ gì cả, Bác Hồ vừa bước quanh lửa, vừa cất tiếng hát:

''Anh hùng xưa, nhớ hồi là hồi niên thiếu

Dấy binh, lấy lau làm cờ....”

 Ai cũng thấy lạ; vì sao Người biết bài hát ấy? Bác cười: - Bọn hướng đạo nó dạy tôi đây!

Một lần khác, bác sĩ Trần Duy Hưng được Bác đề bạt làm trùm lửa. Bác sĩ Hưng cũng trêu Bác - trêu một cách kính mến thôi - chứ Bác không bao giờ bị bí cả.

 Hai người ngồi bên Bác, giang tay làm tàu bay, mồm kêu “ù ù” Bác sĩ Hưng gọi loa:

- “A lô, a lô! Đồng bào thành phố Hồ Chí Minh, Cụ Chủ tịch vào thăm đồng bào! Cụ có huấn thị...”

Bác Hồ đứng nhổm ngay dậy: - “Alô đồng bào! Tôi vào thăm đồng bào. Đi tàu bay mệt quá, xin để bác sĩ Trần Duy Hưng nói với đồng bào thay tôi!” Thế là bác sĩ Trần Duy Hưng đâm ra cuống.

 (Theo tạp chí Xưa và Nay, số 5/1999)

Câu chuyện   “ĐẦU BẾP THỈ PHẢI BIẾT MÌNH LÀM MÓN GÌ CHỨ!

   Sáng 19-5-1953, nhân kỷ niệm sinh nhật Bác Hồ, ban phụ trách lớp chỉnh huấn cho cán bộ trung cao cấp tại Tân Trào quyết định tổ chức chiếu phim. Đồng chí liên lạc đi nhận phim ỏ xa, phải vượt qua đèo, suối mãi chiều mới về, gánh theo hai làn phim và cầm theo một bức thư có dòng chữ “phim mới nhận chưa có thuyết minh”. Sau phần ngâm thơ, một cán bộ ở lớp chỉnh huấn cầm micro nói:

 - Thưa Bác, ngành điện ảnh vừa nhận được bộ phim mới đã gửi đến ngay để chiếu phục vụ Bác vi vậy nên chưa rõ nội dung chưa có bản thuyết minh. Xin phép được chiếu để Bác và mọi người cùng xem.

 Chờ chiếu xong một cuốn, Bác quay lại bảo:

 - Đưa micro cho Bác

 Bác cầm micro và giải thích cho mọi người hiểu nội dung phim. Sau đó cứ chiếu hết mỗi cuốn thì dừng lại ít phút để Bác thuyết minh cho. Đó là phim “Hoa bông” của Liên Xô.

    Cuối buổi chiếu, chờ mọi người về hết, Bác nói với người chiếu phim: - Hôm nay Bác nghe được tiếng Nga nên thuyết minh giúp. Từ nay nếu chưa rõ nội dung phim nói gì thì đừng chiếu... Đầu bếp thì phải biết mình làm món gì chứ!

 Bài học về buổi chiếu phim ấy qua lời căn dặn nhẹ nhàng mà sâu sắc của Bác cho đến nay vẫn còn nguyên giá trị đối với những người hoạt động điện ảnh.

 (Theo báo Nhân dân hằng tháng, số Xuân Giáp Thân 2004)


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn