CÂU CHUYỆN VỀ BỮA ĂN CHỐNG LÃNG PHÍ
ĐẶNG THỊ MỸ HẠNH
Trong một lần, Chính phủ ta tổ chức một bữa tiệc để chiêu đãi một đoàn khách quốc tế quan trọng. Để thể hiện lòng hiếu khách, nhà bếp đã chuẩn bị rất nhiều món ăn thịnh soạn, bày biện đẹp mắt. Trong bữa tiệc, Bác Hồ rất vui vẻ, nói chuyện thân mật với các vị khách. Nhưng Bác cũng lặng lẽ quan sát. Bác thấy rằng có quá nhiều món ăn được dọn lên, và các vị khách chỉ có thể nếm thử mỗi món một ít. Kết quả là khi tiệc tan, trên bàn vẫn còn lại rất nhiều thức ăn thừa. Ngày hôm sau, Bác đã cho gọi đồng chí phụ trách công tác hậu cần của bữa tiệc đến. Bác không phê bình gay gắt mà góp ý một cách nhẹ nhàng, chân tình: "Hôm qua các chú tổ chức chiêu đãi rất chu đáo, Bác rất hoan nghênh. Khách khứa cũng rất vui." Sau đó, Bác mới nói tiếp: "Nhưng Bác thấy có một điều cần rút kinh nghiệm. Các chú đã chuẩn bị quá nhiều món ăn. Làm nhiều như vậy vừa tốn kém tiền của, vừa tốn công sức của anh em nhà bếp. Quan trọng hơn, khách ăn không hết, thức ăn thừa phải đổ đi thì lãng phí quá." Bác ôn tồn chỉ bảo: "Lòng hiếu khách của chúng ta không nằm ở chỗ mâm cao cỗ đầy. Lần sau, các chú chỉ cần làm ít món thôi, khoảng năm, bảy món là đủ. Nhưng phải tập trung làm cho thật ngon, thật đặc sắc, thể hiện được văn hóa ẩm thực của dân tộc ta. Như vậy vừa tiết kiệm, vừa lịch sự, lại thể hiện được sự tinh tế của chủ nhà." Lời góp ý của Bác đã giúp đồng chí cán bộ và những người làm công tác hậu cần nhận ra một bài học quý báu về việc thực hành tiết kiệm, chống lãng phí ngay cả trong công tác đối ngoại, một việc tưởng chừng đòi hỏi sự sang trọng, hình thức.



