Câu chuyện về Các Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng
Những tượng đài bất tử giữa ngàn khơi và đại ngàn Nếu có ai hỏi chiến thắng của dân tộc ta được dệt bằng hình tượng nào lớn lao nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời: Đó là bóng dáng của những người Mẹ.
Những tượng đài bất tử giữa ngàn khơi và đại ngàn
Nếu có ai hỏi chiến thắng của dân tộc ta được dệt bằng hình tượng nào lớn lao nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời: Đó là bóng dáng của những người Mẹ.
Người ta thường ví cuộc đời người phụ nữ như dòng sông phẳng lặng, chỉ mong bến đỗ bình yên bên mái nhà và đàn con thơ. Nhưng lịch sử đã đặt lên vai người Mẹ Việt Nam một sứ mệnh quá đỗi vĩ đại và cũng đầy nghiệt ngã. Giữa những năm tháng bão đạn mưa bom, cuộc đời của những người Mẹ Việt Nam Anh Hùng là những dòng thác cuộn trào, gánh trên vai cả vận mệnh của non sông.
Tây Nguyên – nơi chúng ta, những sinh viên Đại học Tây Nguyên đang sống và học tập – vốn là vùng đất của những sử thi hùng tráng. Nơi đây, bên cạnh tiếng cồng chiêng vang vọng núi rừng, còn có những thanh âm lặng lẽ hơn nhưng thiêng liêng gấp bội: tiếng chày giã gạo nuôi quân thâu đêm của các mẹ, các chị người Ê-đê, Ba-na, Gia-rai; tiếng bước chân mẹ tiễn con đi dọc những con đường mòn loang lổ vết bom. Từ những người mẹ miền xuôi đào hầm nuôi giấu cán bộ dưới lòng đất tối, đến những người mẹ miền núi lấy lá rừng làm thuốc, lấy lòng trung thành làm bức tường thành vững chãi nhất để che chở cho cách mạng. Ở đâu có giặc, ở đó có tình mẫu tử bao la hóa thành sức mạnh vạn dặm.
Nỗi đau hóa đá và những chuyến đi không có ngày trở lại
Mẹ không cầm súng ra chiến trường, nhưng nỗi đau của Mẹ còn dài hơn cả cuộc chiến. Ký ức của Mẹ là một chuỗi những chuyến tiễn đưa mà biết chắc ngày trở về là một dấu hỏi vô định.
· Lần thứ nhất tiễn con đi, mẹ gói ghém nắm cơm mang theo cả khúc ruột của mình, tim mẹ thắt lại nhưng miệng vẫn cười để con vững chí.
· Lần thứ hai nhận giấy báo tử, lòng mẹ lặng câm, nước mắt chảy ngược vào trong vì không muốn kẻ thù thấy mình gục ngã.
· Và có những người mẹ, nỗi đau ấy nhân lên năm, bảy, mười lần... khi những người con rứt ruột đẻ ra, chưa kịp dựng vợ gả chồng, chưa một ngày đền đáp công ơn sinh thành, đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất lạnh.
Lịch sử khắc ghi tên tuổi của Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam, người có 9 người con trai, 1 người con rể và 1 cháu ngoại hy sinh. 11 lần tiễn biệt, 11 lần nỗi đau xé toạc tâm can. Nhưng ở mảnh đất Tây Nguyên này, cũng có biết bao người mẹ như mẹ Thứ, mẹ suốt đời lặng lẽ cõng gùi lên rẫy, giấu đi giọt nước mắt mỗi khi nhìn về phía ngọn núi xa – nơi đứa con trai thân yêu của mẹ đã ngã xuống trong một trận càn khốc liệt.
Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại trên từng tấc đất quê hương. Những vết thương trên da thịt có thể lành theo năm tháng, nhưng vết sẹo trong lòng Mẹ thì vẫn mãi rỉ máu. Khi đất nước tưng bừng tiếng pháo hoa ngày chiến thắng, góc nhà mẹ vẫn chìm trong khoảng lặng. Mâm cơm hôm nay đã có cá, có thịt, không còn phải ăn củ sắn, củ mài như những ngày ở chiến khu, nhưng chiếc ghế trống bên cạnh vẫn vẹn nguyên như một khoảng trống không gì bù đắp nổi. Mẹ đã dâng hiến tất cả: thanh xuân của mẹ, tình yêu của mẹ, và cả tương lai của mẹ – là những đứa con – để đổi lấy màu xanh cho đại ngàn, đổi lấy tự do cho thế hệ chúng ta hôm nay.
"Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu, Nghe dịu nỗi đau của mẹ..."
Cây Kơ-nia cổ thụ của thế hệ trẻ hôm nay
Giờ đây, thời gian đã nhuộm trắng tóc Mẹ. Những nếp nhăn trên khuôn mặt hằn sâu dấu ấn của một thời gian lao, bờ vai mẹ đã còng xuống vì gánh nặng của tuổi tác và cả gánh nặng của những nhớ thương da diết. Các Mẹ giống như những cây kơ-nia cổ thụ giữa đại ngàn Tây Nguyên, dẫu trải qua bao mùa giông bão, dẫu bom đạn có sới tung mặt đất, thì rễ vẫn cắm sâu vào lòng đất mẹ, tán vẫn xanh mướt để tỏa bóng mát chở che cho đàn con cháu.
Là những sinh viên đang sống và học tập dưới mái trường Đại học Tây Nguyên, được hít thở bầu không khí tự do, được sải bước trên những con đường ngập tràn sắc hoa dã quỳ hay rực rỡ nắng vàng cao nguyên, chúng ta không được phép quên:
Mỗi trang sách chúng ta lật mở hôm nay, mỗi ước mơ chúng ta đang theo đuổi, đều được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và cả cuộc đời cô độc của những người Mẹ.
Kính nghiêng mình trước những người Mẹ Việt Nam Anh Hùng — những tượng đài bất tử được xây nên từ lòng yêu nước, sự vị tha và sự hy sinh vô bờ bến. Cảm ơn Mẹ vì đã sinh ra những người anh hùng, và cảm ơn Mẹ vì đã chính là một phần vĩ đại, thiêng liêng nhất của lịch sử nước nhà. Chúng con, thế hệ trẻ hôm nay, xin hứa sẽ sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với những giọt nước mắt mà Mẹ đã lặn lội suốt một đời hy sinh.


