Câu chuyện về cậu học sinh mong muốn được nhập ngũ (1)
Câu chuyện về cậu học sinh mong muốn được nhập ngũ Chúng tôi ngồi bên chú vào một ngày đầu đông. Trong không khí se lạnh và ấm trà mạn, tâm trí chú như chìm vào hồi ức, chú kể: “Vào đợt tháng 4 năm 1981, trong thời điểm khi 2 đầu đất nước đang xảy ra chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam. Ngày đó đời sống của người dân còn rất nhiều khó khăn, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nhưng cùng với tinh thần thà hi sinh tất cả cũng phải bảo vệ tổ quốc thân yêu, thì chú khi ấy đang học năm cuối cấp 3,
Câu chuyện về cậu học sinh mong muốn được nhập ngũ
Chúng tôi ngồi bên chú vào một ngày đầu đông. Trong không khí se lạnh và ấm trà mạn, tâm trí chú như chìm vào hồi ức, chú kể: “Vào đợt tháng 4 năm 1981, trong thời điểm khi 2 đầu đất nước đang xảy ra chiến tranh biên giới phía Bắc và Tây Nam. Ngày đó đời sống của người dân còn rất nhiều khó khăn, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nhưng cùng với tinh thần thà hi sinh tất cả cũng phải bảo vệ tổ quốc thân yêu, thì chú khi ấy đang học năm cuối cấp 3, lớp 10E trường THPT Ninh Giang cũng như nhiều thanh niên khác cùng lứa tuổi đã viết đơn xung phong lên đường nhập ngũ.Thời điểm đó, lớp chú có 3 bạn gác bút nghiên, đăng kí với Ban chỉ huy quân sự xã để được nhập ngũ và lên biên giới phía Bắc.
Có câu chuyện được nhiều báo đài kể đến nhưng lại rơi đúng vào trường hợp của chú, mà chú cứ nhớ mãi. Khi chú đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự, chú không đủ cân nặng, chưa đủ 40kg, không đủ điều kiện để được nhập ngũ. Người thì nhỏ, nhưng chí thì lớn, không biết phải làm như thế nào để được đồng ý, khi đó, trong đầu chú đã nảy ra ý tưởng, nhờ 1 bạn khác đi khám giúp cho đủ cân. May mắn, sau đó chú được chọn đi. Trong trung đội của chú lúc bấy giờ, chú tuy lớn tuổi nhất nhưng cân nặng lại nhẹ nhất. Khi vào đơn vị, mặc dù rất khó khăn , vất vả nhưng tất cả mọi thanh niên luôn luôn có 1 tinh thần sẵn sàng xung phong ra biên giới đánh giặc, giữ gìn biên cương của Tổ quốc thân yêu.
Sau khi huấn luyện được 3 tháng, chú được điều động vào Trung đoàn 7, Công binh của Quân đoàn 3 đóng tại Đình Cả, Thái Nguyên. Tuyến xe của chú di chuyển lên Thái Nguyên có 120 đồng chí, trên những đoạn đường khúc khuỷu, gồ ghề, khi xe bắt đầu chuyển bánh, mỗi người mang một tâm trạng, một nỗi niềm, xe lăn bánh rồi nhưng ai cũng ngoái lại nhìn làng quê của mình dần khuất đi, ánh mắt dần cứ xa xăm. Mặc dù là người lính trẻ sục sôi tinh thần bảo vệ tổ quốc, nhưng cũng vẫn là những cậu bé lần đầu xa gia đình, xa quê hương. Cảm giác trống trải len lỏi vào trong lòng mỗi người. Trong chú có vô vàn suy nghĩ, nghĩ về bố mẹ già yếu, bệnh tật đang ở nhà, nghĩ về biết bao ước mơ khi còn ngồi trên ghế nhà trường có thể sẽ không thực hiện được. Tuy vậy, lên đến đơn vị, những suy nghĩ ấy cũng nhanh chóng được thay thế bằng quyết tâm cùng đồng đội trên đơn vị mới. Những ngày đầu lên đơn vị mới vừa lạ vừa quen, ở một nơi xa lạ, trước mặt là rừng già, hầu như là chẳng nhìn thấy nhà dân. Vì vậy, đôi khi trong ngày mà lác đác nhìn thấy những người dân đi lấy củi, lấy nước, sinh sống thì rất ấm lòng.
Lên tới đơn vị mới, chú được điều động vào đơn vị trinh sát với nhiệm vụ huấn luyện trinh sát để ngắm địch, phát hiện ra mục tiêu, vẽ lại sơ đồ, địa danh để báo cáo với chỉ huy. Có những chuyến đi thực tế để nắm tình hình, những lần thực thi nhiệm vụ cùng vất vả, khó khăn, mà khi bình thường khó có thể vượt qua được, tuy nhiên qua quyết tâm rèn luyện, với lòng nhiệt huyết của mình thì các chú đã vượt qua và hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.
Sau một thời gian công tác ở đơn vị, chú được cử đi học trường sĩ quan chỉ huy kĩ thuật công binh. Khi vào trường lại là một môi trường mới, tuy nhiên với kiến thức vốn có thực tế, chú đã nhanh chóng làm quen, chịu khó học tập, rèn luyện, sau 3 năm là tốt nghiệp ra trường, tiếp tục trở về đơn vị công binh ở biên giới phía Bắc Quảng Ninh. Tại đây, chú là chính trị viên trong đại đội gồm 110 cán bộ, chiến sĩ với nhiệm vụ là bảo đảm xây dựng công trình phục vụ cho phòng thủ và chiến đấu của các đơn vị bộ binh và đơn vị kĩ thuật khác, trực tiếp sản xuất các thanh bê tông lắp sẵn để làm hầm trú ẩn và công sự chiến đấu.
Đây là nhiệm vụ vô cùng vất vả, nặng nhọc. Sau khi sản xuất bê tông, đơn vị chú phải vận chuyển lên biên giới, trong quá trình vận chuyển đôi khi đã xảy ra những mất mát, những điều không mong muốn, có những đồng chí hy sinh trong quá trình làm nhiệm vụ của mình”. Nói đến đây chú dừng lại, đôi mắt mờ nhòe đi vì xúc động, khi nghĩ đến những đồng đội của mình đã phải chịu bao khó khăn gian khổ, hi sinh cả tính mạng của mình trong khi làm nhiệm vụ.
“Dù vất vả và có những mất mát, nhưng suốt thời gian đó cũng có nhiều niềm vui. Vui nhất là khi các chú ở đó, có những buổi giao lưu văn nghệ kết nghĩa giữa đơn vị đóng quân với đoàn thanh niên các xã ở các địa phương. Từ những cuộc giao lưu văn nghệ ấy, nhiều mối tình đã nảy nở sinh sôi giữa bộ đội và các cán bộ địa phương, đơn vị chú đã có ba cặp đôi nên duyên ở trên biên giới Móng Cái.
Cho đến bây giờ, trải qua những thăng trầm vất vả trong đời quân ngũ mới thấm thía được hi sinh vất vả của những người lính. Từ những điều đó, chú luôn nhắc nhở bản thân tiếp tục rèn luyện, cống hiến, không bao giờ bằng lòng với chính mình để có động lực phấn đấu, hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn. Nhìn lại gần 40 năm công tác trong quân đội, điều mà chú tâm đắc nhất, cũng muốn lan tỏa đến các cháu, những người thanh niên, chủ nhân tương lai của đất nước rằng “ trong cuộc sống và công việc, sẽ có những lúc chúng ta phải trải qua những khoảng thời gian vô cùng khó khăn và gian khổ, khi ấy, chúng ta lại càng phải có quyết tâm cao hơn để mạnh mẽ vượt qua. Chính những khó khăn đó đã đã rèn luyện cho chú bản lĩnh để có được chú như ngày hôm nay. Chú cũng luôn lan tỏa tinh thần luôn luôn luôn cố gắng đến các đồng chí, đồng đội trong đơn vị trước kia, và bây giờ cũng vậy”.



