Cựu chiến binh

Câu chuyện về CCB Nguyễn Hưu Tường

Nguyễn Hữu Tường sinh ra trong một gia đình nông dân hiền lành ở vùng quê trung du. Tuổi thơ của ông gắn với bờ tre, ruộng lúa và những câu chuyện người lớn kể về chiến tranh – nơi biết bao thanh niên đã ra đi rồi mãi mãi không trở về. Những câu chuyện ấy, âm thầm gieo vào lòng cậu bé Tường một ước muốn giản dị mà lớn lao: được đứng trong hàng ngũ những người lính bảo vệ Tổ quốc. Khi vừa tròn mười tám tuổi, Nguyễn Hữu Tường tình nguyện nhập ngũ. Buổi sáng lên đường, trời se lạnh, mẹ ông lặng lẽ

Phú Thọ31/12/2025Nguyễn Lê Quang Anh (Đòan TNCS Hồ Chí Minh xã Sơn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Hữu Tường sinh ra trong một gia đình nông dân hiền lành ở vùng quê trung du. Tuổi thơ của ông gắn với bờ tre, ruộng lúa và những câu chuyện người lớn kể về chiến tranh – nơi biết bao thanh niên đã ra đi rồi mãi mãi không trở về. Những câu chuyện ấy, âm thầm gieo vào lòng cậu bé Tường một ước muốn giản dị mà lớn lao: được đứng trong hàng ngũ những người lính bảo vệ Tổ quốc.

Khi vừa tròn mười tám tuổi, Nguyễn Hữu Tường tình nguyện nhập ngũ. Buổi sáng lên đường, trời se lạnh, mẹ ông lặng lẽ vá lại chiếc áo bộ đội cho con. Cha ông chỉ nói một câu ngắn gọn:

“Làm người lính thì phải sống cho đàng hoàng, con nhé.”

Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời quân ngũ.

Những năm tháng trong quân đội – rèn nên ý chí thép

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc ở những địa bàn khó khăn. Cuộc sống người lính những năm ấy không chỉ có tiếng súng, mà còn là đói rét, là những chặng hành quân dài qua rừng núi hiểm trở, là những đêm trực chiến không ngủ.

Có những ngày mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, lương thực cạn dần, nhưng mệnh lệnh vẫn là phải giữ vững vị trí, không để bất cứ sơ suất nào xảy ra. Trong gian khổ, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua nỗi sợ và mệt mỏi.

Ông Tường từng kể:

“Điều quý giá nhất trong đời lính là có đồng đội bên cạnh. Còn người, còn nhiệm vụ, còn niềm tin.”

Trong một lần làm nhiệm vụ tuần tra, đơn vị ông gặp tình huống nguy hiểm. Trước sự cố bất ngờ, ông đã bình tĩnh phối hợp cùng đồng đội xử lý, bảo đảm an toàn cho cả tổ công tác. Sau trận đó, ông được chỉ huy biểu dương vì tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh vững vàng.

Trở về đời thường – người lính không rời trận tuyến

Hoàn thành nghĩa vụ quân sự, Nguyễn Hữu Tường trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu ấn của những năm tháng quân ngũ vẫn in đậm trong từng nếp nghĩ, cách sống của ông.

Ông bắt tay vào lao động sản xuất, chăm lo gia đình, vừa làm ruộng vừa làm thêm đủ nghề để ổn định cuộc sống. Những vết thương chiến tranh đôi khi trở trời lại đau nhức, nhưng ông chưa bao giờ than phiền.

Gia nhập Hội Cựu chiến binh địa phương, ông luôn gương mẫu đi đầu trong các phong trào:

xây dựng nông thôn mới,

giúp đỡ hội viên khó khăn,

giữ gìn an ninh trật tự ở thôn xóm,

giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Ông thường nói với lớp thanh niên:

“Làm người lính hay làm người dân, điều quan trọng nhất vẫn là sống có trách nhiệm với cộng đồng.”

Một tấm gương lặng thầm mà sáng

Trong mắt bà con lối xóm, cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tường là người sống chân thành, nghĩa tình. Ai cần giúp đỡ, ông đều sẵn sàng có mặt. Những việc lớn nhỏ của làng xóm, ông không nề hà, luôn coi đó là trách nhiệm của một người từng khoác áo lính.

Buổi chiều, khi công việc đã xong, ông thường ngồi trước hiên nhà, nhìn nắng dần tắt trên cánh đồng quê. Ở đó, trong sự tĩnh lặng, ông nhớ về những năm tháng đã qua – nhớ đồng đội, nhớ kỷ niệm, nhớ một thời tuổi trẻ không ngần ngại hy sinh vì Tổ quốc.

Khi được hỏi điều gì là niềm tự hào lớn nhất, ông chỉ cười hiền:

“Tôi tự hào vì đã sống trọn vẹn quãng đời làm lính. Thế là đủ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn