Bài viết

Câu Chuyện về chị Nguyễn Thị Minh Khai

Nghệ An25/08/2026Nguyễn Hồng Hải Yến (Phường Long Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1910, ở phố Vinh, Nghệ An có một cô bé tên Khai ra đời trong một gia đình nhà giáo nghèo. Ba mất sớm, mẹ tần tảo nuôi 4 chị em. Từ nhỏ Khai đã thông minh, học giỏi và rất thương dân nghèo.

Năm 16 tuổi, Khai đã tham gia phong trào học sinh, cùng bạn bè rải truyền đơn đòi giảm sưu thuế. Vì hoạt động, Khai bị đuổi học. Nhưng càng bị cấm thì Khai càng đi sâu vào cách mạng. 17 tuổi Khai được kết nạp vào Đảng.

Khai đi khắp nơi để tuyên truyền: Sài Gòn, Hà Nội, Hồng Kông, Trung Quốc. Giọng nói của chị nhỏ nhẹ nhưng ai nghe cũng thấy thấm. Năm 1936, Khai về nước và được bầu làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn. Lúc đó chị mới 26 tuổi, là nữ Bí thư Thành ủy đầu tiên của Đảng.

Đến năm 1940, cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ nổ ra. Khai cùng chồng là anh Lê Hồng Phong lãnh đạo phong trào. Nhưng không may, cuộc khởi nghĩa bị lộ và thất bại. Tháng 9/1940, Khai bị giặc Pháp bắt ở Sài Gòn.

Trong tù, chúng tra tấn chị dã man. Đòn roi, điện giật, nhốt xà lim. Chúng dụ: "Khai ra đồng chí, sẽ tha". Khai chỉ cười: "Tôi không có gì để nói".

Ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại Ngã ba Giồng, Hóc Môn, giặc xử bắn chị. Lúc đó chị 31 tuổi và đang mang thai 3 tháng.

Trước lúc hy sinh, chị nói với chị em: "Vì sự nghiệp của Đảng, vì lý tưởng cộng sản, chúng ta không tiếc máu xương". Tiếng súng nổ. Chị ngã xuống nhưng tên chị sống mãi.

Ngày nay ở Sài Gòn, Hà Nội, Nghệ An... đều có trường học, đường phố mang tên Nguyễn Thị Minh Khai. Người ta nhớ đến chị như một trí thức cách mạng, xinh đẹp, kiên cường và bất khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn