câu chuyện về chị võ thị sáu
Câu chuyện kể về lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của nữ anh hùng Võ Thị Sáu trước khi bị xử bắn tại Côn Đảo. Hình ảnh bình minh đỏ rực như những “hoa lửa” tượng trưng cho tinh thần yêu nước và sự hi sinh vì độc lập của dân tộc Việt Nam
Tôi là một người dân sống gần khu vực nhà tù ở Côn Đảo vào đầu những năm 1950. Thời đó nơi đây bị thực dân kiểm soát rất nghiêm ngặt. Mỗi ngày trôi qua đều nặng nề vì chiến tranh và sự áp bức.
Một buổi sáng rất sớm năm 1952, lính gác gọi nhiều người dân chúng tôi ra một bãi đất trống. Họ muốn chúng tôi chứng kiến một cuộc hành hình để làm cho mọi người sợ hãi. Nhưng điều xảy ra ngày hôm đó lại trở thành một ký ức không thể quên đối với tôi.
Người bị đưa ra pháp trường là một cô gái còn rất trẻ – Võ Thị Sáu.
Cô gái nhỏ bé ấy bước đi rất bình tĩnh. Khuôn mặt cô không hề có dấu hiệu sợ hãi. Trái lại, ánh mắt của cô sáng và kiên định lạ thường.
Trời lúc đó vừa rạng sáng. Phía chân trời, mặt trời đang dần lên. Ánh bình minh đỏ rực trải dài khắp bầu trời giống như những bông hoa lửa đang nở giữa không gian rộng lớn.
Một tên lính yêu cầu cô quỳ xuống trước khi xử bắn.
Nhưng cô lắc đầu.
Giọng cô vang lên rõ ràng và dứt khoát:
“Tôi chỉ biết đứng, không biết quỳ.”
Tất cả chúng tôi đều sững sờ. Một cô gái trẻ đối diện với cái chết mà vẫn mạnh mẽ đến như vậy.
Rồi cô bắt đầu cất tiếng hát. Đó là bài hát về quê hương và đất nước. Giọng hát vang lên giữa buổi sáng yên tĩnh khiến nhiều người trong đám đông không cầm được nước mắt.
Ánh mặt trời lúc đó chiếu xuống khu đất trống. Những tia sáng đỏ rực giống như hàng trăm bông hoa lửa đang bùng lên giữa bầu trời.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng họ có thể lấy đi mạng sống của cô gái ấy, nhưng họ không thể dập tắt ngọn lửa trong trái tim cô.
Tiếng súng vang lên.
Không gian bỗng trở nên im lặng.
Nhưng trong lòng những người dân chứng kiến hôm đó, ai cũng hiểu rằng tinh thần của Võ Thị Sáu sẽ mãi sống trong lòng dân tộc như một bông hoa lửa bất diệt.



