Cựu chiến binh

Câu chuyện về chiếc tăng võng

Trong ba lô của người lính Hoàng Gia Bảo (Sinh năm 1955, nhập ngũ năm 1977, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) , có một món đồ anh luôn gìn giữ cẩn thận hơn cả bộ quần áo hay chiếc bi đông nước. Đó là một chiếc tăng võng màu xanh đã bạc màu theo nắng gió.

Tuyên Quang02/07/2026Nguyễn Thị Thủy (Đoàn xã Hùng An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nhập ngũ, mẹ anh tự tay khâu thêm những đường chỉ chắc chắn ở bốn góc chiếc tăng rồi dặn: "Đi đâu cũng nhớ mang theo. Mưa thì che, nắng thì chắn, mệt thì mắc võng mà nghỉ." Lâm mỉm cười nhận lấy, không ngờ chiếc tăng ấy sẽ theo anh suốt những năm tháng chiến tranh.

Trên đường hành quân dọc Trường Sơn, chiếc tăng võng trở thành mái nhà nhỏ giữa đại ngàn. Hai thân cây làm cột, vài sợi dây rừng làm điểm buộc, chỉ trong ít phút là có một chỗ nghỉ cho người lính sau hàng chục cây số vượt dốc.

Mùa mưa đến, nước đổ trắng núi rừng. Đêm nào chiếc tăng cũng hứng hàng ngàn hạt mưa rơi lộp bộp phía trên, giữ cho người lính và khẩu súng bên cạnh không bị ướt. Có hôm gió mạnh làm chiếc tăng rung lên bần bật, nhưng nó vẫn che chở cho Lâm qua những đêm lạnh buốt giữa rừng sâu.

Một lần, đơn vị đang vận chuyển hàng thì bất ngờ gặp mưa lớn. Một đồng đội bị sốt rét ác tính, người run lẩy bẩy, không còn đủ sức đi tiếp. Bảo tháo chiếc tăng võng của mình, cùng ba người khác buộc vào hai cây tre làm cáng. Họ thay nhau khiêng người đồng đội băng rừng suốt nhiều giờ để đưa đến trạm quân y.

Người đồng đội ấy đã qua cơn nguy kịch. Sau này mỗi lần gặp lại, anh vẫn xúc động nói: "Hôm đó không có chiếc tăng võng ấy, chắc tôi đã không còn cơ hội trở về."

Chiến tranh ngày càng ác liệt. Trong một trận bom trên tuyến đường vận tải, nhiều hầm trú ẩn bị đất đá vùi lấp. Sau khi cứu người bị thương, Bảo lại dùng chính chiếc tăng của mình che tạm cho thương binh, giúp các y tá có nơi sơ cứu giữa cơn mưa.

Theo năm tháng, chiếc tăng xuất hiện ở khắp nơi: khi là mái che cho bếp Hoàng Cầm, khi là tấm phủ ngụy trang xe vận tải, lúc lại trở thành tấm chăn giữ ấm cho đồng đội trong những đêm rét rừng.

Ngày đất nước thống nhất, Bảo trở về quê hương. Trong hành trang của ông không có nhiều kỷ vật, nhưng chiếc tăng võng năm xưa vẫn được gấp gọn, cất trong chiếc hòm gỗ. Trên mặt vải còn những đường vá chằng chịt, những vết sờn do mưa nắng và cả một lỗ thủng nhỏ vì mảnh bom.

Nhiều người hỏi vì sao ông vẫn giữ chiếc tăng cũ ấy. Ông nhẹ nhàng vuốt lên lớp vải đã phai màu rồi đáp:

"Đây không chỉ là chiếc tăng. Nó từng là mái nhà giữa rừng, là chiếc giường của người lính, là cáng cứu thương, là mái che cho đồng đội. Nó đã cùng chúng tôi đi qua những năm tháng khốc liệt nhất."

Mỗi dịp các cháu quây quần, ông lại mang chiếc tăng võng ra kể chuyện. Bọn trẻ chạm tay vào những đường vá cũ và lặng người khi nghe về một thời mà một tấm vải giản dị có thể gắn với biết bao sự sống, tình đồng đội và niềm tin.

Chiếc tăng võng hôm nay không còn theo người lính vào những cánh rừng bom đạn. Nhưng trong ký ức của những cựu chiến binh, nó mãi là biểu tượng của sự sẻ chia, của ý chí vượt qua gian khổ và của tình đồng đội thiêng liêng – những giá trị đã góp phần làm nên sức mạnh của người lính Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn