câu chuyện về chiến sĩ Nguyễn Công Thượng
Chiến sỹ Nguyễn Công Thượng sinh năm 1918 tại làng Triệu Hào, Triệu Phong, Quảng Trị – vùng đất giàu truyền thống cách mạng nhưng luôn chìm trong bom đạn thời chống Mỹ. Từ trẻ, ông tham gia hoạt động cách mạng, làm liên lạc và hỗ trợ lực lượng du kích địa phương. Những năm 1960, khi địch lập ấp chiến lược, càn quét dữ dội, ông trở thành một trong những cán bộ nòng cốt giữ liên lạc giữa cơ sở và căn cứ.
Năm 1965, trong chuyến mang tài liệu vượt đồng Bàu Sen để vào khu căn cứ Ba Làng, ông bị một tên chỉ điểm nhận ra. Bị bảo an bao vây và bị thương, ông rơi vào tay địch. Chúng đưa ông về đồn Triệu Thượng, dùng đủ loại cực hình từ đánh đập, chích điện, dìm nước cho đến treo ngược trên xà nhà để buộc khai ra tổ chức. Trước mọi tra tấn dã man, ông vẫn giữ im lặng, chỉ khẳng định mình là người nông dân làm ruộng. Không khai thác được gì, địch chuyển ông ra nhà lao Lao Bảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục miền Tây Quảng Trị”.
Tại Lao Bảo, điều kiện sống vô cùng khắc nghiệt: buồng giam chật, tối, ẩm thấp; tù nhân đói triền miên, bệnh tật hoành hành. Dù vậy, Nguyễn Công Thượng vẫn luôn động viên bạn tù cố gắng vượt qua, trở thành chỗ dựa tinh thần của mọi người. Khi một số tù nhân tuyệt vọng hay bị tra tấn kiệt sức, ông chia sẻ phần ăn ít ỏi và giúp đỡ họ.
Tháng 4/1975, nhà tù Lao Bảo tan rã khi quân giải phóng tiến vào Quảng Trị. Ông Thượng cùng anh em tù nhân bước ra khỏi cánh cổng sắt trong niềm vui vỡ òa. Trở về Triệu Hào, ông tiếp tục sống giản dị, tham gia xây dựng quê hương và luôn giữ phong thái điềm đạm của người chiến sĩ kiên trung, đã từng trải qua địa ngục nhưng không bao giờ khuất phục.



