Thân nhân liệt sĩ, người có công

Câu chuyện về chiến trường xưa

Hải Phòng13/01/2026Nguyen van vinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nguyễn Trãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện về chiến trường xưa

Hầm cứu thương của tôi nằm sâu dưới sườn đồi, được che bằng những tấm gỗ thô và lá ngụy trang. Bom đạn rung chuyển mặt đất từng hồi, bụi đất rơi lả tả xuống vai áo, nhưng đôi tay tôi vẫn không được phép run. Trước mặt tôi là một chiến sĩ vừa được cáng vào, vết thương nặng, hơi thở yếu dần.

Ánh đèn pin nhỏ chiếu lên gương mặt sạm nắng của anh. Tôi cắn chặt môi, dùng hết kiến thức và kinh nghiệm của mình để giành giật sự sống trong điều kiện thiếu thốn trăm bề. Ngoài kia, tiếng súng vẫn nổ không ngừng, nhưng trong hầm lúc ấy chỉ còn nhịp tim của người bệnh và nhịp thở gấp gáp của tôi.

Khi ca cấp cứu kết thúc, người chiến sĩ khẽ mở mắt. Anh nắm tay tôi, mỉm cười yếu ớt. Khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi tan biến. Tôi hiểu rằng, dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, tôi vẫn đang chiến đấu, bằng y đức, bằng lòng nhân ái và trách nhiệm với đồng đội.

Giữa chiến trường năm 1956, tôi tin rằng: cứu được một người là giữ lại một phần sức mạnh cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn