Câu chuyện về chủ tịch Hồ Chí Minh
Câu chuyện kể lại khoảnh khắc lịch sử khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường Ba Đình năm 1945. Những ánh đuốc và pháo hoa trong đêm độc lập được ví như “hoa lửa”, tượng trưng cho niềm vui và khát vọng tự do của dân tộc Việt Nam.
Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày lịch sử ấy – ngày 2 tháng 9 năm 1945 tại Quảng trường Ba Đình ở Hà Nội.Lúc đó tôi là một thanh niên trẻ, cùng hàng vạn người dân từ khắp nơi đổ về quảng trường. Ai cũng hồi hộp và mong chờ một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra.Trời thu hôm ấy trong xanh và mát mẻ. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nền trời. Biển người đứng kín cả quảng trường.
Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc bộ quần áo kaki giản dị bước lên lễ đài. Đó chính là HồChí Minh.Cả quảng trường bỗng im lặng.
Bác bắt đầu đọc bản Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam 1945.Giọng nói của Bác trầm ấm và rõ ràng:
“Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng…”
Từng lời của Bác vang lên giữa không gian rộng lớn. Mỗi câu nói giống như thắp lên một bông hoa lửa trong trái tim của hàng vạn con người đang đứng ở đó.
Khi Bác dõng dạc tuyên bố:
“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập!”
Cả quảng trường vỡ òa.
Tiếng hô “Việt Nam độc lập muôn năm!” vang lên khắp nơi.
Tối hôm ấy, khắp các con phố của Hà Nội rực sáng. Người dân đốt đuốc, thắp lửa và bắn pháo ăn mừng.
Những tia lửa bay lên bầu trời đêm, nở ra như hàng ngàn bông hoa lửa rực rỡ.
Tôi đứng giữa dòng người, nhìn bầu trời đầy ánh sáng và cảm thấy lòng mình nóng lên vì xúc động.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ độc lập.
Những bông hoa lửa đêm ấy không chỉ là ánh sáng của niềm vui. Chúng là biểu tượng cho niềm hy vọng và khát vọng tự do của cả một dân tộc.
Và đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc lịch sử ấy, tôi vẫn cảm thấy trong tim mình có một bông hoa lửa đang cháy mãi.


