Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN VỀ CÔ GÁI THANH NIÊN XUNG PHONG

một cô gái trẻ hi sinh tuổi trẻ lên đường khi tổ quốc cần

25/03/2026Vàng Văn Pầu (Khun Há)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa núi rừng Tây Bắc của Lai Châu, nơi mây phủ quanh năm và những con dốc dựng đứng như thử thách lòng người, có một cô gái dân tộc còn rất trẻ – Tao Thị Sỏ.

Sinh ra trong một bản nhỏ, Sỏ lớn lên cùng nương ngô, suối đá và tiếng khèn gọi bạn. Những ngày chưa có chiến tranh, cô chỉ quen việc lên rẫy, xuống suối. Nhưng khi đất nước bước vào thời kỳ ác liệt, Sỏ đã xung phong tham gia lực lượng thanh niên xung phong, rời bản làng để đi mở đường, tải đạn.

Con đường mà Sỏ và đồng đội đảm nhiệm là tuyến huyết mạch nối từ miền núi xuống chiến trường. Bom đạn kẻ thù dội xuống ngày đêm, đất đá vùi lấp lối đi. Nhưng cứ mỗi lần tiếng bom vừa dứt, Sỏ lại cùng mọi người lao ra, tay cuốc, tay xẻng, san đường cho xe qua.

Có những đêm lạnh buốt, sương phủ trắng rừng. Sỏ khoác tấm áo mỏng, vừa làm vừa hát những điệu dân ca Thái để động viên đồng đội. Tiếng hát của cô vang giữa núi rừng, át đi nỗi sợ hãi và cái chết cận kề.

Một lần, trên đoạn đường hiểm trở, Sỏ phát hiện một quả bom chưa nổ nằm chắn ngay lối đi. Đoàn xe sắp tới không thể dừng lại. Không chút do dự, cô nhận nhiệm vụ xử lý. Bàn tay quen cầm cuốc giờ run nhẹ khi chạm vào quả bom lạnh ngắt.

Giữa không gian im lặng đến nghẹt thở, Sỏ bình tĩnh tháo từng bộ phận. Mồ hôi rơi trên đất lạnh. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể cướp đi mạng sống.

Cuối cùng, quả bom được vô hiệu hóa. Con đường lại thông. Những chuyến xe tiếp tục vượt núi, mang theo hy vọng ra tiền tuyến.

Nhưng chiến tranh không buông tha ai. Trong một trận bom dữ dội sau đó, Sỏ đã ngã xuống, khi tuổi đời còn rất trẻ. Đồng đội chôn cô bên sườn núi, nơi những bông hoa rừng đỏ rực mỗi mùa nở – như chính tuổi xuân rực cháy của cô.

Người dân trong bản vẫn kể về Sỏ như một biểu tượng: cô gái nhỏ bé nhưng gan dạ, đã sống và hy sinh cho con đường, cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn