Câu chuyện về cô gái thanh niên xung phong
Có một cô gái quê miền Bắc, tuổi chỉ khoảng mười tám, đôi mươi, cùng đơn vị chúng tôi làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Cô ấy nhỏ người nhưng gan lắm.
Mỗi khi máy bay đánh phá, mọi người tìm chỗ tránh thì cô lại cùng anh em lao ra cứu người, san đường.
Có lần tôi hỏi:
“Em không sợ à?”
Cô ấy cười:
“Sợ chứ chú. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai mở đường?”
Câu nói ấy tôi nhớ cả đời.
Sau này tôi mới hiểu, chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người cầm súng ngoài mặt trận.
Đó còn là những cô gái mở đường, những người lái xe, tải thương, giao liên, dân công hỏa tuyến và biết bao người dân phía sau.



