Bài viết

câu chuyện về cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân và các bạn học sinh lớp 7 Trường cấp II Thụy Dân, những người đã hi sinh trong bom đạn nhưng để lại cho chúng ta bài học vô cùng quý giá.

câu chuyện về cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân và các bạn học sinh lớp 7 Trường cấp II Thụy Dân, những người đã hi sinh trong bom đạn nhưng để lại cho chúng ta bài học vô cùng quý giá.

Hưng Yên28/11/2025Học sinh Vũ Hoàng Phúc (Lớp 3C - trường tiểu học Đồng Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô giáo Xuân và lớp học Thụy Dân

Đó là câu chuyện về cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân và các bạn học sinh lớp 7 Trường cấp II Thụy Dân, những người đã hi sinh trong bom đạn nhưng để lại cho chúng ta bài học vô cùng quý giá. Câu chuyện bắt đầu từ gần 60 năm trước… Ngày ấy, đất nước ta còn đang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ở xã Thụy Dân, có một ngôi trường nhỏ nằm giữa cánh đồng lúa chín vàng. Cô giáo Xuân, mới 24 tuổi, trẻ trung và hiền hậu, ngày ngày đi bộ đến lớp, cẩn thận soạn từng trang giáo án dưới ánh đèn dầu leo lét. Cô thương học trò như con, luôn mong các em nên người để sau này xây dựng quê hương. Trong cuốn sổ tay cũ của cô, người ta còn đọc được dòng chữ: “Dù trong gian khổ, mình phải cố gắng dạy thật tốt để các em được học hành.” Những dòng chữ giản dị ấy đã nói lên cả tấm lòng của cô giáo trẻ. Buổi sáng định mệnh ngày 21 tháng 10 năm 1966, trời xanh và nắng nhẹ. Lớp 7 đang học bài Văn “Dù đui mà giữ đạo nhà” của Nguyễn Đình Chiểu. Cô giáo Xuân đang giảng say sưa thì bỗng nghe tiếng máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời. Rồi tiếng bom nổ đùng đoàng ở phía trong làng. Đất đá rung chuyển, bụi bay mù mịt. Cô Xuân lập tức hét lớn: “Các em! Xuống hầm trú ẩn ngay!” Các bạn học sinh vội chạy ra hố cá nhân. Nhưng chỉ vài giây sau, bốn quả bom lớn rơi trúng ngay khu vực trường học. Tiếng nổ long trời làm mái ngói sập xuống. Trong khoảnh khắc ấy, cô Xuân vẫn chạy đến ôm chặt lấy học trò của mình để che chở cho các em. Khi người dân đào bới tìm kiếm, họ thấy cô giáo Xuân đã hi sinh, vẫn còn dang tay ôm hai em nhỏ. Cùng với cô, 30 bạn học sinh từ 13 đến 16 tuổi cũng mãi mãi nằm lại dưới hố bom. Toàn bộ trường học bị san phẳng. Bài giảng của cô còn dang dở, tiếng trống trường chưa kịp vang lên. Ngày nay, trên nền hố bom ấy, người dân đã xây dựng Nghĩa trang 21-10, trông giống như một lớp học bằng đá. Ở giữa là phần mộ cô giáo Xuân, xung quanh là 30 phần mộ học sinh, như thể các bạn vẫn đang ngồi nghe cô giảng bài. Đài tưởng niệm có hình cuốn sách mở và ngòi bút, nhắc nhở chúng ta về bài học còn dang dở năm nào. Hàng tuần, thầy cô và học sinh trong xã đều đến dọn dẹp, thắp hương. Ai cũng bùi ngùi khi nhớ lại câu chuyện đau thương nhưng đầy nghĩa tình ấy. Mỗi lần đọc lại câu chuyện, em càng thấy biết ơn hơn những con người đã hi sinh vì Tổ quốc. Cô Xuân và các bạn học sinh năm xưa đã ra đi để hôm nay chúng em được sống trong hòa bình, được đến trường trong tiếng trống rộn ràng và tiếng cười vui. Câu chuyện dạy em rằng: – Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. – Chúng ta phải sống xứng đáng với những người đã ngã xuống. – Học tập chăm chỉ chính là cách tiếp tục ước mơ còn dang dở của các cô, các bạn năm xưa. Câu chuyện thời hoa lửa ở Thụy Dân không chỉ là nỗi đau, mà còn là ngọn lửa thắp sáng lòng yêu nước, lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc. Em xin hứa sẽ cố gắng học thật tốt để trở thành người có ích, để không phụ tấm lòng của cô Xuân và bao thế hệ cha anh đã hi sinh cho chúng ta. Em xin trân trọng cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe câu chuyện của em! Học sinh dự thi Vũ Hoàng Phúc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện về cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân và các bạn học sinh lớp 7 Trường cấp II Thụy Dân, những người đã hi sinh trong bom đạn nhưng để lại cho chúng ta bài học vô cùng quý giá. | Câu chuyện thời hoa lửa