Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện về cô giao liên tại quân khu 09

Bà kể, những năm 1974, khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt nhất ở miền Tây Nam Bộ, Trung đoàn 32 – Quân khu 9 được giao nhiệm vụ giữ vững vùng giải phóng, bảo vệ tuyến hành lang quan trọng nối các tỉnh Hậu Giang – Cần Thơ – Sóc Trăng. Trong đơn vị ấy, bà Đặng Thị Thu Hà là một giao liên trẻ, tuổi đời chưa đến đôi mươi nhưng gan dạ, nhanh trí và tuyệt đối trung thành với cách mạng.

Vĩnh Long10/11/2025Trần Thị Kiều Trinh (xã Ngãi Tứ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà kể, những năm 1974, khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt nhất ở miền Tây Nam Bộ, Trung đoàn 32 – Quân khu 9 được giao nhiệm vụ giữ vững vùng giải phóng, bảo vệ tuyến hành lang quan trọng nối các tỉnh Hậu Giang – Cần Thơ – Sóc Trăng. Trong đơn vị ấy, bà Đặng Thị Thu Hà là một giao liên trẻ, tuổi đời chưa đến đôi mươi nhưng gan dạ, nhanh trí và tuyệt đối trung thành với cách mạng.

🚶‍♀️ Con đường qua lửa đạn

Bà Hà kể, công việc của giao liên không chỉ là đưa thư hay chuyển tài liệu – đó là cả sinh mạng của bộ đội, là mạch máu của chiến trường.
Mỗi chuyến đi, bà phải băng qua những cánh đồng ngập nước, rừng tràm dày đặc, có khi đi xuyên đêm để tránh địch phát hiện. Đặc biệt, đoạn qua kênh Cái Sắn và lộ 20, nơi địch thường phục kích, là “điểm chết” của tuyến đường.

Chúng tôi đi mà không biết có trở về hay không. Nhưng ai cũng nghĩ: nếu mình dừng lại, tin tức không đến nơi, anh em ở chiến khu sẽ gặp nguy hiểm.” – bà kể, giọng vẫn trầm ấm.

Để tránh địch, bà thường hóa trang thành người bán hàng rong, vai gánh hàng, tay cầm nón lá, miệng cười nói tự nhiên. Còn tài liệu, thư từ thì gói trong túi ni-lông, giấu dưới thúng hoặc trong bọc gạo. Có hôm đi qua đồn địch ở cầu Cái Sắn, tên lính chặn lại hỏi, bà bình tĩnh trả lời:

“Tui đem hàng cho người quen ở bên kia ruộng, trễ là không kịp chợ.”
Chúng cười rồi cho qua. Lúc ấy tim bà đập mạnh như trống trận, nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ: “Miễn tin đến được với Trung đoàn là mừng.”

Gian khổ và mất mát

Năm 1974, địch mở rộng càn quét vào vùng căn cứ, nhiều đồng đội của bà bị bắt hoặc hy sinh. Bà vẫn bám địa bàn, ban ngày ẩn nấp trong vườn chuối, đêm men theo bờ mương chuyển thư. Có lần bị pháo bắn, bà bị thương nhẹ ở chân, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, chỉ sợ để chậm nhiệm vụ.

Bà kể:

“Khi bom nổ gần, đất tung lên, tôi chỉ kịp úp người xuống, ôm chặt túi tài liệu trong lòng. Lúc đó, mạng sống không quan trọng bằng việc giữ được thư cho đơn vị.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện về cô giao liên tại quân khu 09 | Câu chuyện thời hoa lửa