. Câu chuyện về cô giao liên Xuân Dục
. Câu chuyện về cô giao liên Xuân Dục
Cô Thoan, người làng Xuân Dục, mới 17 tuổi nhưng đã tham gia giao liên cho nghĩa quân Bãi Sậy. Cô nhỏ nhắn, mắt sáng, nhanh nhẹn như chim sơn ca. Công việc của cô là vượt đồng, lội kênh, vượt qua đồn bốt để chuyển thư mật và thuốc men.
Một đêm trăng mờ, cô được giao nhiệm vụ quan trọng: mang tài liệu chiến lược cho tán quân ở bãi sậy phía tây. Cô giấu gói thư trong áo, đội nón che mặt rồi men theo bờ ruộng. Không ngờ bọn lính phục kích ngay tại bờ kênh.
Chúng soi đèn, tiếng quát inh ỏi. Thoan không kịp nghĩ, lao thẳng xuống kênh lạnh buốt. Nước tối đen, dòng chảy mạnh nhưng cô ôm chặt tài liệu lên ngực, chân đạp nước liên hồi để bơi sang bờ bên kia. Đèn địch lia theo, tiếng súng nổ trên mặt nước.
Khi lên bờ, áo cô ướt sũng, tay run vì lạnh nhưng gói tài liệu vẫn khô nguyên. Cô tiếp tục chạy bộ gần 3km nữa mới đến được căn cứ. Vừa trao thư xong, Thoan ngất lịm.
Đồng đội kể rằng nếu hôm ấy tài liệu thất lạc, nhiều cuộc tập kích sẽ bị lộ. Sau khi tỉnh lại, Thoan chỉ cười: “Em chỉ làm việc của mình thôi.”
Câu chuyện của cô trở thành lời nhắc nhở về sự hy sinh thầm lặng của những cô gái tuổi mười bảy – mười tám trong kháng chiến Bãi Sậy.



