Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện về cô Phan Thị Điệp – Người nữ thanh niên xung phong trong “tuyến đường hoa lửa”

Câu chuyện về cô Phan Thị Điệp – Người nữ thanh niên xung phong trong “tuyến đường hoa lửa”

Vĩnh Long17/12/2025Xã Trà Ôn (Xã Trà Ôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những con người rất đỗi bình dị nhưng mang trong mình nghị lực phi thường. Họ đã sống, đã chiến đấu, đã hy sinh tuổi trẻ để giữ trọn lời thề với Tổ quốc. Hôm nay, với tất cả sự trân trọng và lòng biết ơn, tôi xin kể lại câu chuyện của cô Phan Thị Điệp – một nữ thanh niên xung phong, một nhân chứng sống của thời kỳ “hoa lửa”, để mỗi chúng ta hiểu hơn về những khó khăn mà thế hệ cha anh đã trải qua.

Ở tuổi 17, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn đang nô nức đến trường, cô Điệp – cô gái quê Trà Ôn, Vĩnh Long – đã khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong, lựa chọn con đường cống hiến. Năm 1966, cô cùng ba người bạn đồng hương vượt sông Cổ Chiên, đến Càng Long (thời đó thuộc Trà Vinh, nay là Vĩnh Long) để gia nhập “Tuyến đường Thanh niên xung phong Trung ương Đoàn”.

Nhiệm vụ của cô và đồng đội là tải đạn, tải gạo, vận chuyển lương thực, thuốc men, nhu yếu phẩm ra tiền tuyến. Nghe qua tưởng chừng đơn giản, nhưng thực chất đó là những công việc đối mặt với hiểm nguy từng phút từng giây. Dưới mưa bom bão đạn, những chuyến hành quân nối tiếp không ngừng:

  • Có khi ngày đi đêm nghỉ.

  • Có khi phải xuyên rừng nhiều ngày liền chỉ với nắm cơm vắtngụm nước suối.

  • Đoàn của cô khi ấy hơn ba mươi người, phần lớn là thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi. Họ gọi nhau bằng những cái tên mộc mạc “chị Hai”, “chị Ba”, cùng nắm tay nhau vượt qua từng đêm bom rơi đạn nổ. Có người đã mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng tuổi đôi mươi. Có người trở về mang trên mình vết thương suốt đời. Nhưng tất cả đều chung một niềm tin sắt son:
    “Còn người là còn Tổ quốc.”

    Sau ngày đất nước giải phóng, năm 1975, cô Điệp trở về quê hương, không dừng lại ở cống hiến trong chiến tranh mà tiếp tục học nghề y. Cô công tác nhiều năm tại trạm xá Sư đoàn 9, rồi về Sư đoàn 7, miệt mài chăm sóc thương bệnh binh bằng tất cả tình thương và tấm lòng của người lính năm xưa.

    Dù thời gian đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhắc lại những năm tháng trên “tuyến đường hoa lửa”, ánh mắt cô Điệp vẫn sáng lên – ánh sáng của niềm tự hào, của một trái tim đã đi qua chiến tranh nhưng chưa bao giờ nguôi tình yêu nước.

    Câu chuyện của cô Phan Thị Điệp không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh đầy gian khổ. Đó là bài học sống động cho thế hệ trẻ hôm nay: Hãy sống có lý tưởng; Hãy biết cống hiến, dù chỉ từ những việc nhỏ nhất; Hãy trân trọng hòa bình – bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao người.

    Mỗi bạn trẻ hôm nay không cần phải cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tiếp nối tinh thần của cô Điệp bằng cách học tập tốt hơn, sống đẹp hơn, biết giúp đỡ người khác và biết yêu quê hương đất nước mình.

    Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân thế hệ cha anh – những con người đã viết nên trang sử bằng cả tuổi xuân của mình.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Câu chuyện về cô Phan Thị Điệp – Người nữ thanh niên xung phong trong “tuyến đường hoa lửa” | Câu chuyện thời hoa lửa