CÂU CHUYỆN VỀ CÔ Y TÁ KHÔNG BAO GIỜ KHÓC
Trong chiến tranh, tại một bệnh xá dã chiến ở chiến trường Tây Nguyên có một nữ y tá tên Lan được đồng đội gọi bằng cái tên đặc biệt: “Cô y tá không bao giờ khóc”.
CÂU CHUYỆN VỀ CÔ Y TÁ
KHÔNG BAO GIỜ KHÓC
Trong chiến tranh, tại một bệnh xá dã chiến ở chiến trường Tây Nguyên có một nữ y tá tên Lan được đồng đội gọi bằng cái tên đặc biệt: “Cô y tá không bao giờ khóc”.
Lan vào chiến trường năm mười chín tuổi. Ngày rời quê, mẹ cô chỉ kịp đưa cho con gái một chiếc khăn tay nhỏ và dặn rằng:
“Nếu sợ quá thì nhớ nghĩ đến quê nhà.”
Những ngày đầu ở chiến trường, Lan gần như bị ám ảnh bởi cảnh thương binh đưa về liên tục. Có những người lính còn rất trẻ, vừa nói chuyện hôm trước thì hôm sau đã hy sinh.
Nhưng rồi cô hiểu rằng nếu mình gục ngã thì sẽ không còn ai chăm sóc thương binh nữa.
Từ đó, Lan luôn xuất hiện với nụ cười bình tĩnh dù bên ngoài bom đạn rung chuyển. Cô thức trắng nhiều đêm để thay băng, cầm máu cho thương binh. Có hôm vừa phẫu thuật xong cho người này thì người khác lại được cáng vào.
Một lần, bệnh xá bị máy bay phát hiện và ném bom dữ dội. Khói bụi mịt mù. Mọi người được lệnh rút lui nhưng Lan vẫn quay trở lại căn hầm đang sập dở để cứu một thương binh bị mắc kẹt.
Khi kéo được người lính ra ngoài thì lưng cô đã đầy máu vì mảnh bom.
Đồng đội hỏi sao cô không sợ, Lan chỉ cười:
“Nếu ai cũng sợ thì ai cứu các anh ấy đây?”
Điều khiến mọi người nhớ nhất là chưa bao giờ họ thấy Lan khóc, kể cả khi nhiều đồng đội hy sinh ngay trước mắt.
Mãi đến ngày hòa bình lập lại, khi trở về quê hương và nhìn thấy mẹ đứng đợi trước cổng làng, cô mới bật khóc như một đứa trẻ.
Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm chiến tranh, “cô y tá không bao giờ khóc” để cho nước mắt mình rơi xuống.



