Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện về Cụ Đỗ Xuân Tín – "Người lính năm xưa, người nghĩa tình hôm nay"

Câu chuyện về Cụ Đỗ Xuân Tín – Người lính năm xưa, người nghĩa tình hôm nay

TP. Hồ Chí Minh27/03/2026Lê Trần Nhị Phương (Chi Đoàn Mầm non Sơn Ca - xã Dầu Tiếng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có biết bao con người bình dị đã viết nên những trang sử bằng chính tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu xương của mình. Và giữa muôn vàn câu chuyện ấy, cuộc đời của Cụ Đỗ Xuân Tín là một lát cắt chân thực, vừa kiên cường nơi chiến trường, vừa sâu nặng nghĩa tình trong thời bình.

Cụ Đỗ Xuân Tín sinh năm 1940, quê tại xã Nga Thủy, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa – mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Khi Tổ quốc cần, cụ đã không ngần ngại lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu trong đơn vị Q101 – Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Thanh Hóa.

Trong những năm tháng ác liệt, cụ là xạ thủ 1 của Khẩu đội 3, Đại đội 1, Trung đội 2 – một vị trí đòi hỏi sự chính xác, bản lĩnh và tinh thần thép. Trước những trận không kích dữ dội của không quân Mỹ, những người lính phòng không như cụ đã kiên cường bám trụ, bảo vệ bầu trời quê hương. Khẩu đội của cụ đã lập nên chiến công vang dội như: Bắn rơi máy bay Republic F-105 Thunderchief và Bắt sống 3 phi công địch. Đó không chỉ là chiến thắng quân sự, mà còn là minh chứng cho ý chí bất khuất của con người Việt Nam trong thời hoa lửa

Những cống hiến thầm lặng của cụ đã được ghi nhận. Cụ vinh dự được Trần Đức Lương trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì theo Quyết định số 1059 KT/CTN ngày 26/10/2021. Đó là phần thưởng xứng đáng cho một đời cống hiến – không chỉ trong chiến tranh mà còn cả thời bình.
Khi đất nước thanh bình Rời chiến trường, cụ trở về với cuộc sống đời thường tại ấp Rạch Đá, xã Dầu Tiếng (TP.HCM ngày nay). Nhưng tinh thần người lính chưa bao giờ tắt trong cụ. Cụ tiếp tục lao động sản xuất, góp sức xây dựng quê hương. Đặc biệt, trong suốt 18 năm, cụ đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Hội Người cao tuổi ấp Rạch Đá (xã Định Thành, huyện Dầu Tiếng trước đây), trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều thế hệ. Một lần nữa, cụ lại “chiến đấu” – nhưng là trên mặt trận của trách nhiệm, của tình làng nghĩa xóm.

Chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng có những điều vẫn còn ở lại… Trong lòng cụ vẫn canh cánh một nỗi niềm: chưa thể thực hiện di nguyện của người đồng đội – người đồng hương tên Mai Văn Phó. Trước khi hy sinh, người đồng đội ấy chỉ mong một điều giản dị là Tìm lại người bạn gái tên Soát và gửi đến cô lời nhắn: “Tôi không về được…” - Một câu nói ngắn ngủi, nhưng chứa đựng cả một cuộc đời, một tình yêu và một sự hy sinh thầm lặng. Đó không chỉ là lời nhắn của một người lính, mà còn là biểu tượng cho biết bao mối tình dang dở trong chiến tranh – những câu chuyện không có hồi kết, nhưng mãi sống trong ký ức của những người ở lại.

Câu chuyện của Cụ Đỗ Xuân Tín không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, sự cống hiến và tình nghĩa con người. “Thời hoa lửa” đã qua, nhưng những con người như cụ vẫn âm thầm giữ lửa – ngọn lửa của ký ức, của trách nhiệm và của tình người. Và đâu đó, trong dòng đời hôm nay, lời nhắn “Tôi không về được…” vẫn như vang vọng – nhắc nhở chúng ta trân trọng hòa bình, trân trọng những gì đang có, và không bao giờ quên những người đã ngã xuống.-heart/-strong/-heart:>


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về Cụ Đỗ Xuân Tín – "Người lính năm xưa, người nghĩa tình hôm nay" | Câu chuyện thời hoa lửa