Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện về cụ Hảng Dua Dình

Lào Cai14/05/2026Xã Púng Luông (Xã Púng Luông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về cụ Hảng Dua Dình

Ở thôn Háng Cuốn Rùa, vùng núi cao heo hút thuộc huyện Mù Cang Chải cũ, nay thuộc tỉnh Lào Cai, người già trong bản vẫn thường kể cho con cháu nghe về cụ Hảng Dua Dình — một người đàn ông sống giản dị nhưng có uy tín và giàu tình nghĩa với bà con dân bản.

Ngày ấy, Háng Cuốn Rùa còn rất nghèo. Đường vào bản chỉ là lối đất nhỏ bám theo sườn núi. Mỗi mùa mưa đến, đất đá sạt xuống, đi lại vô cùng khó khăn. Người dân quanh năm sống nhờ nương ngô, lúa nương và chăn nuôi vài con gia súc. Trong cuộc sống vất vả ấy, cụ Hảng Dua Dình luôn là người đi đầu trong lao động và giúp đỡ mọi người.

Cụ có dáng người gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Từ sáng sớm, khi sương còn phủ kín núi rừng, cụ đã mang dao quắm lên nương. Ai gặp khó khăn trong bản, cụ đều sẵn sàng giúp mà không nề hà. Nhà ai dựng nhà mới, cụ sang giúp chặt gỗ. Nhà ai thiếu giống, cụ cho vay ngô giống để gieo vụ mới. Người trong bản thường nói:

“Cụ Dình nghèo cái ăn nhưng giàu cái bụng.”

Điều khiến bà con quý trọng cụ nhất là tinh thần đoàn kết. Những năm thời “hoa lửa”, khi cuộc sống còn nhiều biến động, cụ luôn vận động người dân trong bản tin tưởng vào cách mạng, giữ gìn an ninh bản làng và giúp đỡ cán bộ đi qua địa bàn. Có những đêm rét buốt, cụ cùng thanh niên thay nhau soi đuốc dẫn đường qua rừng sâu.

Người già kể rằng, có lần mưa lũ lớn làm cây cầu tre vào bản bị cuốn trôi. Hàng chục hộ dân bị cô lập, trẻ nhỏ không thể đi học, người lớn không thể xuống chợ. Chính cụ Hảng Dua Dình là người đầu tiên đứng ra gọi bà con cùng làm lại cầu tạm. Suốt nhiều ngày, cụ cùng trai bản kéo gỗ, đan tre giữa dòng nước lạnh buốt. Khi cây cầu hoàn thành, cụ chỉ cười hiền rồi bảo:

“Có đường đi thì bản mới sống được.”

Cụ cũng là người rất coi trọng việc học. Dù bản thân không biết nhiều chữ, cụ luôn động viên con cháu đến trường. Mỗi khi thấy trẻ con lười học, cụ thường nhắc:

“Cái chữ giúp mình mở mắt, mở đường.”

Những lời nói mộc mạc ấy theo nhiều người con trong bản suốt cả cuộc đời.

Khi tuổi cao, cụ Hảng Dua Dình dần yếu đi. Đôi chân từng băng rừng vượt suối nay bước chậm hơn. Mái tóc bạc trắng theo năm tháng. Nhưng mỗi khi trong bản có việc chung, bà con vẫn tìm đến hỏi ý kiến cụ. Với người dân Háng Cuốn Rùa, cụ giống như cây sa mộc già giữa núi rừng — lặng lẽ nhưng vững chãi.

Những năm cuối đời, cụ thường ngồi bên bếp lửa kể chuyện xưa cho con cháu nghe: chuyện những mùa đói, chuyện thanh niên trong bản lên đường, chuyện bà con đoàn kết vượt qua gian khó. Ánh lửa hắt lên gương mặt già nua của cụ như lưu giữ cả một thời gian khó của núi rừng Tây Bắc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về cụ Hảng Dua Dình | Câu chuyện thời hoa lửa