Câu chuyện về cuộc hành quân của cựu chiến binh Hoàng Trọng Cương
Bác Hoàng Trọng Cương là một cựu chiến binh sống gần nhà tôi, năm nay bác đã 79 tuổi, tóc đã bạc màu, đôi mắt sáng long lanh. Bác kể với chúng tôi câu chuyện về thời chiến tranh mà bác đã đi qua. Bác kể rằng, năm ấy còn rất trẻ, khi cùng đồng đội hành quân vào chiến trường với một quyết tâm rất cao để chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Những ngày đầu ở chiến trường vô cùng bở ngỡ, khó khăn gian khổ, mất mát, hi sinh, phải sống trong rừng sâu, thiếu thốn lương thực, thuốc men, thường xuyên đối mặt với bom đạn của kẻ thù. Dù vậy tinh thần của lính Trường Sơn lúc nào cũng quyết tâm đánh Mỹ.
Một hôm vào ban đêm lúc trời mưa, đơn vị của bác được lệnh hành quân tiếp tế lương thực cho tiểu đoàn đang chiến đấu với địch ở phía trước cách khoảng 5km. hành quân với ba lô trên vai nặng hơn 30kg lương thực và thực phẩm, một khẩu súng AK, trời tối, cộng thêm mưa càng làm cho con đường rừng trở nên lầy lội khó đi. nhưng vì nhiệm vụ cả đơn vị cùng cố gắng mò mẫm để tiến lên.
Đi được khoảng 3km thì bất ngờ có tiếng súng từ quân địch bắn vào đội hình hành quân, một nhóm biệt kích của địch đã phát hiện và nổ súng. không chần chừ tất cả mọi người vào tư thế sẵn sàng chiến đấu và đánh trả kẻ thù. lúc này một người đồng đội của bác cũng là người bạn cùng quê với bác là ông Trần Xuân Nhiệu đã xung phong đánh lạc hướng kẻ thù để cho đơn vị tiếp tục tiến lên hoàn thành nhiệm vụ. một mình ông Nhiệu đã anh dũng chiến đấu với kẻ thù. sáng hôm sau khi hoàn thành nhiệm vụ quay trở lại thì ông nhiệu đã anh dũng hi sinh.
kể đến đây bác Cương khựng lại và rơm rớm nước mắt. ký ức về người đồng đội ấy luôn theo bác suốt cả cuộc đời.



