CÂU CHUYỆN VỀ CỰU BINH TRẦN VĂN BẢN VÀ MÓN NỢ VỚI NHỮNG LIỆT SỸ ĐÃ HY SINH
Bước ngoặt cuộc đời của bác sĩ quân y Trần Văn Bản không phải là phút giây lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc, mà là khoảnh khắc ông đứng lặng người trước cổng nhà sau khi gia đình đã nhận tới bốn lần giấy báo tử. Chua xót làm sao khi đập vào mắt ông là hình ảnh người mẹ già quấn bện những vệt bùn đất, người lấm lem quét rác bên bát nhang nhỏ thờ chính con trai mình.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU BINH TRẦN VĂN BẢN VÀ MÓN NỢ VỚI NHỮNG LIỆT SỸ ĐÃ HY SINH
Bước ngoặt cuộc đời của bác sĩ quân y Trần Văn Bản không phải là phút giây lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc, mà là khoảnh khắc ông đứng lặng người trước cổng nhà sau khi gia đình đã nhận tới bốn lần giấy báo tử. Chua xót làm sao khi đập vào mắt ông là hình ảnh người mẹ già quấn bện những vệt bùn đất, người lấm lem quét rác bên bát nhang nhỏ thờ chính con trai mình.
Giây phút ông ngã vào lòng mẹ không chỉ là sự đoàn tụ, mà là bắt đầu một món nợ giữ người còn sống và những người đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường xa xôi. Đó là lời thề giữa những anh em đồng đội trước lúc xung phong đánh trận - và vào giây phút ông được đoàn tụ trong hân hoan vui sướng vì còn sống trở về với mẹ - lời hứa năm nào trở thành món nợ; một món nợ ông nguyện mang suốt hơn 40 năm.
Khoảnh khắc khi ông đứng trước nấm mồ ghi tên mình càng oái oăm và chua xót hơn, chủ nhân cái tên ghi trên bia mộ lại đang còn sống và đứng đọc những dòng được khắc trên bia về mình. Tôi vẫn còn đứng đây mà! Đồng chí nào đăng nằm dưới đó vậy…? - câu hỏi ấy không chỉ là sự oái oăm của số phận, mà đã trở thành một nỗi đau đáu không thể nguôi ngoai. Trong khi ông được hít thở bầu không khí hòa bình, được mẹ già chăm sóc, thì những người anh em cùng xóm làng đã mãi mãi gửi lại đời xanh nơi biên cương mồ viễn xứ, không bao giờ còn có thể trở về để nghe tiếng mẹ gọi tên.
Với ông Bản, việc mình còn sống không chỉ là sự may mắn tình cờ, mà là một trọng trách thiêng liêng. Ông chính là người giữ lửa ký ức, người mang theo lời thề son sắt từ gần 60 năm trước: "Nếu còn sống trở về, nhất định sẽ đưa anh em về với mẹ". Suốt hơn 40 năm qua, đôi chân người lính già đã rong ruổi khắp dải đất hình chữ S, không phải để tìm kiếm danh vọng, mà để thực hiện lời hứa trước những lúc lâm trận.
Dù đã ở cái tuổi 82, khi sức lực đã vơi nhưng tâm nguyện vẫn đầy, ông vẫn chọn dấn thân vào chiến dịch 500 ngày đêm tại công viên Lê Thị Riêng. Sự tận hiến của ông Trần Văn Bản là một hành trình dai dẳng và chua xót, nhưng cũng đầy cao cả. Ông không đi tìm hài cốt, ông đang đi tìm lại những người anh em, thực hiện lời hứa với những người đã ngã xuống để con cháu được sống trong bình yên. Hình ảnh người bác sĩ quân y 82 tuổi vẫn miệt mài bên những hố chôn tập thể là biểu tượng đẹp nhất của nghĩa tình đồng đội, một sự hiến dâng trọn vẹn cho những người đã nằm lại chờ đợi suốt hơn nửa thế kỷ.



