câu chuyện về cựu chiến binh 10 năm canh giấc ngủ đồng đội
Dưới cái nắng gắt của vùng đất đỏ Tây Nguyên, bóng dáng một người đàn ông tóc đã bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn vẫn đều đặn xuất hiện giữa những hàng bia mộ trắng xóa. Đó là ông Phùng Văn Toàn, một cựu chiến binh đã dành trọn 10 năm qua để làm "người gác đền" cho những đồng đội đang yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Đắk Nông.
Từ khói lửa chiến trường đến nghĩa tình thời bình.Cuộc đời ông Toàn là một bản anh hùng ca trải dài qua hai cuộc chiến khốc liệt nhất của dân tộc. Năm 1970, chàng thanh niên quê Vĩnh Phúc lên đường nhập ngũ, dấn thân vào chiến trường miền Nam đầy bom đạn. Hòa bình vừa lập lại chưa lâu, năm 1979, khi biên giới phía Bắc rung chuyển, ông lại một lần nữa khoác ba lô lên đường.
Đi qua hai cuộc chiến, may mắn trở về với thân thể lành lặn, ông Toàn luôn tự nhủ rằng mình đã nợ những người nằm xuống một cuộc đời. Năm 1992, khi cùng gia đình vào Đắk Nông lập nghiệp, hình ảnh những ngôi mộ liệt sĩ nằm lặng lẽ nơi đại ngàn luôn thôi thúc ông phải làm một điều gì đó. Và thế là, ông tình nguyện viết đơn xin làm quản trang – một công việc mà nhiều người cho là lặng lẽ và cô độc.
Với ông Toàn, hơn 500 ngôi mộ tại đây không chỉ là những tảng đá vô tri, mà là 500 người anh em, đồng chí. Dù trời nắng cháy hay mưa bão miền cao nguyên, ông vẫn đều đặn quét dọn, lau chùi từng tấm bia, cắt tỉa từng nhành cây cảnh. Có những liệt sĩ quê tận Cao Bằng, Tuyên Quang, vì đường xá xa xôi nên thân nhân không thể vào thường xuyên. Họ gọi điện nhờ vả, và ông Toàn trở thành "người đại diện" để cúng giỗ, thắp nhang cho các anh đúng ngày, đúng tháng.
Đặc biệt, trong những ngày dịch bệnh Covid-19 căng thẳng phải thực hiện giãn cách, khi người thân không thể đến, vợ chồng ông lại tỉ mẩn chuẩn bị những mâm lễ chu đáo nhất để các anh không cảm thấy lạnh lẽo. "Tôi chỉ có một ước mong là những ngôi mộ vô danh kia sớm tìm được tên tuổi, quê quán, để người thân đến đón đồng đội của tôi được trở về với gia đình." — Ông Toàn chia sẻ trong niềm xúc động.
Lan tỏa ngọn lửa tri ân
Việc làm của ông không chỉ là nghĩa cử cá nhân mà đã trở thành nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ tại Đắk Nông. Mỗi dịp lễ Tết, hàng đoàn đoàn viên thanh niên lại tìm đến nghĩa trang để cùng ông chăm sóc phần mộ. Hình ảnh người lính già tận tụy hướng dẫn các bạn trẻ thắp nhang, kể lại những kỷ niệm chiến trường đã trở thành bài học sống động nhất về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".
Ở tuổi ngoài 70, khi sức khỏe đã vơi dần theo năm tháng, ông Toàn vẫn khẳng định chắc nịch: "Khi nào còn đi lại được, tôi vẫn nguyện ở đây canh giấc ngủ cho đồng đội". Với ông, đó không phải là công việc, mà là mệnh lệnh từ trái tim của một người lính may mắn được nhìn thấy ngày hòa bình.


