Câu chuyện về cựu chiến binh bị địch bắt tù đày Lê Văn Lân, người lính đơn vị D8E66F384
Lê Văn Lân sinh năm 1944, lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với làng quê nghèo, với những đêm chạy bom, những buổi sơ tán vội vàng và nỗi căm thù giặc được nuôi dưỡng từ rất sớm trong tâm hồn người thanh niên trẻ. Năm 1963, khi vừa tròn mười chín tuổi, Lê Văn Lân nhập ngũ
Lê Văn Lân sinh năm 1944, lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với làng quê nghèo, với những đêm chạy bom, những buổi sơ tán vội vàng và nỗi căm thù giặc được nuôi dưỡng từ rất sớm trong tâm hồn người thanh niên trẻ. Năm 1963, khi vừa tròn mười chín tuổi, Lê Văn Lân nhập ngũ. Tạm biệt gia đình, ông khoác lên mình bộ quân phục, trở thành người lính của đơn vị D8E66F384. Với tinh thần xung phong và lòng quyết tâm cao độ, ông cùng đồng đội tham gia chiến đấu ở những địa bàn ác liệt, nơi mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy. Trong một trận chiến dữ dội, giữa vòng vây của địch và mưa bom bão đạn, đơn vị của ông gặp tổn thất nặng nề. Lê Văn Lân bị thương và rơi vào tay địch. Từ giây phút ấy, ông bước vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến trong nhà tù của kẻ thù. Những năm tháng tù đày là chuỗi ngày khắc nghiệt đến tận cùng. Trong các trại giam, ông và đồng đội phải chịu đựng đòn roi, đói khát, bệnh tật và những cuộc tra tấn dã man. Kẻ thù tìm mọi cách ép cung, dụ dỗ, mua chuộc, nhưng Lê Văn Lân vẫn một mực giữ vững khí tiết của người lính cách mạng. Ông cắn răng chịu đau, quyết không khai báo, quyết không phản bội đồng đội. Trong chốn lao tù tăm tối, ý chí và niềm tin là vũ khí duy nhất. Lê Văn Lân cùng những người tù chính trị bí mật động viên nhau, chia sẻ từng ngụm nước, từng hạt cơm, truyền cho nhau niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng. Có những đêm, giữa đòn roi và xiềng xích, ông vẫn thầm nhắc mình: còn sống là còn chiến đấu. Khi được trao trả tự do, Lê Văn Lân trở về với thân thể gầy gò, mang nhiều thương tích và di chứng nặng nề. Nhưng tinh thần người lính trong ông thì chưa bao giờ bị khuất phục. Ông tiếp tục sống, lao động và đóng góp cho quê hương bằng tất cả nghị lực của mình. Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, những ký ức tù đày vẫn còn đó như một phần máu thịt trong cuộc đời Lê Văn Lân. Ông không kể để than thở, mà để nhắc nhở thế hệ sau rằng: độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng xương máu, bằng cả những năm tháng tù đày tăm tối của biết bao người.



