Câu chuyện về cựu chiến binh Bùi Văn Công (sinh năm 1954) mang một dấu ấn rất đặc biệt
1. Bản lĩnh của người lính nhập ngũ tuổi 27
Năm 1981, đất nước đứng trước muôn vàn khó khăn: kinh tế khủng hoảng nghiêm trọng, lệnh tổng động viên từ năm 1979 vẫn còn hiệu lực, và tiếng súng thỉnh thoảng vẫn chát chúa vang lên ở vùng biên cương phía Bắc lẫn biên giới Tây Nam.
Ở tuổi 27, chàng thanh niên Bùi Văn Công đã tạm gác lại những toan tính lo toan cho cuộc sống riêng, gác lại tình yêu hay mái ấm gia đình để khoác lên mình màu áo lính. Sự hiện diện của những "người anh lớn" như ông trong đơn vị ngày ấy là chỗ dựa tinh thần cực kỳ quan trọng cho những người lính trẻ mười chín, đôi mươi còn bỡ ngỡ. Sự chín chắn, điềm tĩnh và kinh nghiệm sống của ông đã giúp đồng đội vững vàng hơn trước những khắc nghiệt đầu đời của cuộc sống quân ngũ.
2. Hai năm gian khổ và những đêm thức trắng nơi biên thùy
Giai đoạn 1981 - 1983 là thời điểm các trận chiến phòng ngự biên giới dồn dập và khốc liệt. Đơn vị của ông Bùi Văn Công phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt về cả thời tiết lẫn quân thù. Đó là những ngày tháng "đá mềm chân cứng":
Sống chung với sương muối và pháo kích: Những đêm dài canh gác nơi địa đầu Tổ quốc, cái lạnh thấu xương của miền biên ải hay cái nóng hầm hập của rừng già không làm lung lạc ý chí của người lính. Phía sau lưng ông là sự bình yên của quê hương, trước mặt là hiểm nguy rình rập.
Chia ngọt sẻ bùi: Kỷ niệm sâu sắc nhất trong hai năm ngắn ngủi ấy chính là tình đồng chí. Là người anh cả trong tiểu đội, ông Công luôn là người nhường cơm sẻ áo, chăm sóc đồng đội những lúc ốm đau do sốt rét rừng hành hạ. Những điếu thuốc lào chia đôi, những lá thư nhà đọc chung dưới ánh đèn dầu tù mù đã trở thành những mảnh ký ức thiêng liêng đi theo ông suốt cuộc đời.
"Hai năm không dài so với một đời người, nhưng là hai năm sắt son nhất khi mọi suy nghĩ, hành động đều đặt trọn cho chủ quyền của đất nước."
3. Trở về và tiếp tục cống hiến cho quê hương
Năm 1983, hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc, cựu chiến binh Bùi Văn Công xuất ngũ trở về địa phương. Rời tay súng, ông mang theo tác phong kỷ luật, sự kiên cường của người lính để tái hòa nhập với cuộc sống đời thường giữa lúc đất nước còn muôn vàn gian khó trước thời kỳ Đổi mới.
Bằng bản lĩnh đã được tôi luyện qua khói lửa và sương gió biên thùy, ông bắt tay vào lao động sản xuất, trở thành trụ cột vững chắc của gia đình và là một công dân gương mẫu, luôn đi đầu trong các phong trào của địa phương. Với ông, những trải nghiệm trong quân ngũ là tài sản vô giá, là cái nôi rèn luyện nên ý chí không bao giờ đầu hàng trước khó khăn.
Hôm nay, ở tuổi ngoài 70, cựu chiến binh Bùi Văn Công có thể tự hào nhìn lại chặng đường mình đã đi qua. Câu chuyện của ông là minh chứng sống động cho thấy: lòng yêu nước không phụ thuộc vào độ tuổi, và sự cống hiến cho Tổ quốc — dù là hai năm hay cả đời — đều trọn vẹn và đáng trân trọng như nhau.
Đối với thế hệ trẻ ngày nay, câu chuyện của những người lính như ông Công chính là tấm gương về tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần, dù ở bất kỳ giai đoạn nào của cuộc đời.



