CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH ĐẶNG THỊ MÍT
Nếu ai đó hỏi tôi: "Điều gì làm nên chiến thắng của mảnh đất Ea Súp trong những năm tháng gian khổ nhất?". Tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng: Bên cạnh những người chiến sĩ cầm súng ra mặt trận, còn có những "người mẹ" vĩ đại – những người đã biến lòng yêu nước thành dòng sữa nuôi giấu cách mạng, biến nỗi đau mất mát thành sức mạnh hậu phương.
Hôm nay, đại diện cho tuổi trẻ Đoàn xã Ea Súp, tôi xin được kính cẩn nghiêng mình kể lại câu chuyện về một người mẹ như thế – Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Mít, một tượng đài bất tử của "Thời hoa lửa" trên quê hương chúng ta.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Ea Súp là vùng đất gian lao, bị kẻ thù cày xới bằng bom đặc, chất độc hóa học hòng cắt đứt mạch máu giao liên của ta. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, mẹ Đặng Thị Mít khi ấy đã lựa chọn một lối sống kiên trung: Bám đất, bám làng, che chở cho cán bộ cách mạng.
Căn nhà nhỏ của mẹ không chỉ là nơi đỏ lửa nấu cơm cho các chiến sĩ, mà còn là một "trạm giao liên ngầm" giữa lòng địch. Mẹ Mít đã bao bọc, nuôi giấu biết bao cán bộ, chiến sĩ của huyện Ea Súp và tỉnh Đắk Lắk. Mỗi bát cơm lạt, mỗi củ sắn lùi trong những ngày đói rách ấy đều thấm đẫm tình yêu thương và cả sự nguy hiểm rình rập. Đối với các chiến sĩ, mẹ chính là bến đỗ bình yên, là hậu phương vững chắc giữa đại ngàn lộng gió.
"Địch có thể rải bom phá nát những con đường, nhưng không thể ngăn được những bước chân người chiến sĩ khi có bàn tay mẹ dìu dắt, chở che."
Nói đến "Thời hoa lửa" là nói đến những cống hiến thanh xuân, và với mẹ Đặng Thị Mít, sự cống hiến ấy được đo bằng khúc ruột máu mủ của chính mình. Khi Tổ quốc cần, mẹ đã gạt nước mắt, lần lượt tiễn những người con thân yêu nhất lên đường ra trận. Mẹ hiểu, ra đi trong thời chiến là có thể không bao giờ trở lại, nhưng vì độc lập dân tộc, mẹ sẵn sàng hiến dâng những gì quý giá nhất.
Và rồi, nỗi đau ập đến khi những lá thư báo tử gửi về. Những người con của mẹ đã ngã xuống, máu của các anh đã hòa vào lòng đất mẹ Ea Súp để đổi lấy màu xanh cho những cánh rừng, sự bình yên cho những dòng sông. Có nỗi đau nào thắt quặn hơn lòng mẹ khi nhận tin con hy sinh? Thế nhưng, mẹ không gục ngã. Mẹ biến đau thương thành hành động, tiếp tục bám trụ, tiếp tục làm chỗ dựa cho các chiến sĩ trẻ khác tiếp bước con mình.
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Mít đã về với tổ tiên, về với những người con anh hùng của mẹ. Nhưng tinh thần, sự hy sinh và tấm lòng của mẹ vẫn mãi là ngọn lửa ấm, sưởi ấm và soi rọi lý tưởng sống cho thế hệ trẻ Đoàn xã Ea Súp.
Đứng trước anh linh của mẹ và các anh hùng liệt sĩ, tuổi trẻ Đoàn xã Ea Súp hôm nay tự hứa sẽ:
● Tiếp nối đạo lý "Uống nước nhớ nguồn": Luôn là lực lượng xung kích trong công tác chăm sóc các gia đình chính sách, người có công, coi việc phụng dưỡng, tri ân là trách nhiệm và niềm tự hào của thanh niên.
● Bám đất, giữ vững biên cương: Phát huy tinh thần "kiên cường bám trụ" của mẹ năm xưa, thanh niên hôm nay quyết tâm bảo vệ vững chắc từng tấc đất biên giới, xây dựng Ea Súp thành một vùng kinh tế - quốc phòng vững mạnh.
● Sống có lý tưởng, hoài bão: Không quản ngại khó khăn, mang sức trẻ tham gia vào các phong trào tình nguyện, xóa đói giảm nghèo, xây dựng nông thôn mới.



