Bài viết

Câu chuyện về Cựu chiến binh Đặng Văn Xuân

Câu chuyện về Cựu chiến binh Đặng Văn Xuân

Lào Cai18/08/2026Xã Phúc Khánh (Đoàn xã Phúc Khánh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Văn Xuân sinh năm 1956 Thôn Bó xã Phúc Khánh. Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn và tình hình biên giới phía Bắc diễn biến phức tạp.

Rời quê lên đường nhập ngũ, ông bắt đầu cuộc sống của một người lính. Từ một thanh niên quen với cuộc sống gia đình, ông làm quen với quân ngũ, với kỷ luật, huấn luyện và những nhiệm vụ của người lính.

Những năm tháng ấy đưa ông đến Pha Long, Mường Khương, một vùng biên giới núi cao của tỉnh Hoàng Liên Sơn khi đó, nay thuộc tỉnh Lào Cai.

Pha Long nằm giữa vùng núi rừng biên giới. Đường đi quanh co, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt. Với những người lính làm nhiệm vụ ở đây, mỗi ngày đều gắn với việc trực chiến, tuần tra, canh gác và sẵn sàng cơ động khi có lệnh.

Đó cũng là nơi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt.

Rạng sáng 17/2/1979, chiến sự bùng nổ trên toàn tuyến biên giới phía Bắc. Trên hướng Hoàng Liên Sơn, các khu vực Pha Long, Mường Khương và nhiều vị trí khác đồng loạt trở thành những điểm nóng. Riêng Đồn Pha Long bị lực lượng đối phương bao vây và tiến công liên tục trong nhiều ngày.

Với người lính lúc ấy, chiến tranh không còn là điều được nghe kể. Nó hiện diện ngay trước mắt qua tiếng pháo, tiếng súng, những lần báo động và những cuộc cơ động trong điều kiện hết sức khó khăn.

Ở Pha Long, những người lính phải bám địa bàn, giữ vị trí và thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện quân số, trang bị và sinh hoạt đều còn thiếu thốn. Địa hình miền núi khiến việc cơ động khó khăn, còn những trận pháo kích và giao tranh khiến bất cứ thời điểm nào cũng có thể trở thành thời điểm chiến đấu.

Đặng Văn Xuân cùng những người lính ở khu vực ấy đã trải qua những ngày tháng như vậy.

Có những lúc người lính phải ở trong công sự trong thời gian dài. Có những đêm gần như không được ngủ trọn giấc vì phải thay nhau trực. Có những chặng đường hành quân giữa núi rừng, mang theo vũ khí, trang bị và lương thực.

Cuộc sống của người lính khi ấy rất đơn giản.

Một bữa cơm vội.

Một ca trực.

Một chặng đường hành quân.

Rồi lại trở về vị trí làm nhiệm vụ.

Trong hoàn cảnh chiến trường, đồng đội là những người ở gần nhau nhất. Họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng trực và cùng đối mặt với những nguy hiểm. Khi một người gặp khó khăn, những người còn lại hỗ trợ nhau. Khi có lệnh, tất cả cùng thực hiện.

Những điều đó tạo nên sự gắn bó đặc biệt giữa những người lính.

Pha Long những ngày ấy không giống Pha Long hôm nay.

Năm 1979, nơi đây là một địa bàn chiến sự khốc liệt. Đồn Pha Long đã phải chống đỡ nhiều đợt tiến công trong bốn ngày từ 17 đến 20/2. Các cán bộ, chiến sĩ trong đồn chiến đấu trong tình trạng bị bao vây, thương vong tăng lên và đạn dược ngày càng cạn kiệt.

Nhưng câu chuyện của Đặng Văn Xuân không chỉ là câu chuyện về tiếng súng.

Đó còn là câu chuyện về những ngày tháng xa quê.

Ở nơi biên giới, phía sau người lính là gia đình, là cha mẹ, là người thân và quê hương. Khoảng cách địa lý khiến nỗi nhớ càng rõ hơn. Nhưng khi nhiệm vụ đang ở phía trước, người lính phải gác những tình cảm riêng sang một bên.

Có lẽ điều mà những người lính nhớ nhất sau nhiều năm không phải lúc nào cũng là một trận đánh cụ thể.

Đó có thể là một người đồng đội từng nằm cạnh mình trong một đêm trực.

Là một bữa cơm giữa những ngày thiếu thốn.

Là một con đường núi đã từng đi qua.

Là tiếng gọi nhau giữa lúc nguy hiểm.

Hoặc đơn giản là những ngày tháng tuổi trẻ mà tất cả cùng sống với nhau trong màu áo lính.

Những năm tháng ở Pha Long đã trở thành một phần ký ức trong cuộc đời Đặng Văn Xuân.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về với quê hương và tiếp tục cuộc sống đời thường.

Người lính năm nào không còn sống giữa những ngày trực chiến nơi biên giới. Cuộc sống trở lại với công việc, gia đình và những lo toan thường ngày.

Nhưng những gì đã trải qua trong quân ngũ vẫn còn ở lại.

Đó là những năm tháng ông từng sống cùng đồng đội.

Là những ngày ở vùng biên giới Pha Long – Mường Khương.

Là ký ức về một thời đất nước có chiến tranh và những người lính phải đứng ở tuyến đầu để bảo vệ biên cương.

Thời gian trôi qua, Pha Long hôm nay đã có nhiều đổi thay. Những con đường vùng cao được mở rộng hơn, cuộc sống của đồng bào từng bước phát triển. Nơi từng ghi dấu những ngày tháng chiến đấu nay đã trở lại với cuộc sống bình yên.

Nhưng đối với những người từng đi qua chiến tranh, một địa danh như Pha Long vẫn không đơn giản chỉ là một cái tên.

Đó là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ.

Đó là nơi có những người đồng đội từng cùng nhau chia sẻ gian khổ.

Và đó là một phần ký ức của những người lính đã từng làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc.

Đặng Văn Xuân hôm nay đã trở thành một cựu chiến binh.

Nhìn lại chặng đường đã qua, những năm tháng ở Pha Long – Mường Khương đã trở thành một phần không thể tách rời trong ký ức của ông.

Một người thanh niên rời quê lên đường nhập ngũ.

Một người lính sống và làm nhiệm vụ nơi biên giới.

Một thế hệ đã trải qua những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó.

Và một người lính trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, mang theo ký ức về những năm tháng quân ngũ cho đến tận hôm nay.

Pha Long vẫn ở đó.

Núi rừng vẫn ở đó.

Những con đường biên giới vẫn ở đó.

Chỉ có những người lính năm xưa đã già đi theo năm tháng.

Nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ nơi biên giới phía Bắc vẫn còn nguyên trong câu chuyện của Cựu chiến binh Đặng Văn Xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn